Chương 47: Cách Âm Có Tốt Không?

Lần này, bài Weibo của nàng được viết với thái độ vô cùng nghiêm túc.

Rõ ràng chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, nàng đã viết rất nhiều. Nàng kể về việc lén lút sau lưng các chị thật thú vị, nói rằng chị gái nàng rất chúc phúc cho họ, lại bộc bạch việc ở bên cạnh chị A Nhứ vui vẻ tựa như một giấc mơ. Cuối cùng, nàng tràn đầy cảm xúc thổ lộ rằng Tô Nhứ thật sự thấu hiểu mình, khiến nàng vô cùng cảm động.

Có lẽ trong thâm tâm nàng đã nghĩ rằng bài viết này nhất định sẽ được chị A Nhứ nhìn thấy, nên mới viết ra những lời ấy.

"Phong cách sao đột nhiên thay đổi vậy, giống hệt một bức thư tỏ tình."

Chưa đăng được bao lâu, liền có một cư dân mạng để lại bình luận như thế.

Khi viết, nàng không hề cảm thấy như vậy. Nhưng lúc này bị chỉ ra, nàng mới thấy quả thật có lý, dường như đúng là như thế.

Thế rồi lại có người nói: "Chẳng lẽ chị A cũng trà trộn vào quần chúng!"

Thật thông minh.

Chị A trong đám quần chúng ấy, sau khi tắm rửa xong biết được Tiểu X đã đăng Weibo mới, tóc còn chưa kịp sấy khô, đã ngồi trước gương trang điểm. Khăn tắm quấn trên đầu, tay chống cằm mà xem, thỉnh thoảng lại hiện lên vài nụ cười khó đoán, trông vô cùng thích thú.

Tiểu X thấy thế rất hài lòng, trong lòng vô cùng cảm kích sự ủng hộ của lão sư tỷ tỷ.

Đại hội "phê bình" của hội bạn thân được hẹn vào trưa hôm sau. Hai người họ tính toán thời gian vừa khéo, gần như vừa tỉnh dậy liền xuất phát.

Nhưng còn chưa đến giờ hẹn, Đàm Ngân Thanh đã bắt đầu gáy "o o" trong WeChat.

Đàm Ngân Thanh: Đến đâu rồi, đến đâu rồi?

Đàm Ngân Thanh: Bọn chị đều có mặt rồi, em sao thế?

Đàm Ngân Thanh: A Nhứ chưa bao giờ đến muộn, em đừng dạy hư người ta.

Đàm Tinh Úy: Sắp đến rồi, đừng kêu nữa.

Đàm Tinh Úy: Không muộn đâu, chị xem lại thời gian đi.

Đàm Tinh Úy: Gì mà em dạy hư người ta, em cũng chẳng hề đến muộn!

Đàm Ngân Thanh: Đến đâu rồi?

Đàm Tinh Úy: Ngay đây, hai phút.

Gửi xong mấy lời này, nàng quay đầu liền oán trách cùng Tô Nhứ: "Chị A Nhứ, chị xem chị ấy kìa."

Tô Nhứ liếc mắt: "Các cậu ấy có chuẩn bị tiết mục gì không?"

Đàm Tinh Úy tò mò: "Ồ? Tiết mục gì ạ?"

Tô Nhứ: "Khó nói."

Quả nhiên, chỉ có chị A Nhứ mới hiểu rõ đám bạn thân.

Hai người tìm được phòng riêng, đẩy cửa bước vào. Bên trong, ba người ngồi thành hàng, dựa lưng vào ghế, chân vắt chéo, ra vẻ vô cùng oai phong.

Khung cảnh ấy có chút buồn cười, nhưng lúc này không phải thời điểm để cười.

Tô Nhứ nắm tay nàng đi vào, từ tốn đóng cửa, rồi chậm rãi lấy ba chiếc túi trên tay ra, theo thứ tự từ trái sang phải.

"Kem nền của cậu." chiếc túi đầu tiên đưa cho Trần Tịnh.

"Album có chữ ký của cậu." chiếc thứ hai đưa cho Đàm Ngân Thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!