Trong không khí nặng nề, một tiếng thét của Đàm Tinh Úy vang lên.
Lần này nàng không chỉ bật dậy, mà còn nhào đến bên cạnh Tô Nhứ, giật lấy điện thoại trong tay chị, rồi bấm nút khóa màn hình.
Ánh mắt hai người va chạm giữa không trung, nàng gấp gáp hỏi: "Chị xem gì vậy?"
"Phần tiếp theo mà Nhất Bả Tiểu Tiễn Đao viết," Tô Nhứ vẻ mặt thản nhiên: "Em chưa xem qua à?"
Hỏng chính là ở chỗ... nàng đã xem rồi.
"Chị tìm thấy ở đâu?" nàng truy hỏi.
Tô Nhứ vẫn đáp bằng câu cũ: "Tìm một cái là có."
Đàm Tinh Úy: "..."
Không biết nên mở miệng thế nào, cuối cùng nàng chỉ cúi đầu, chui thẳng vào lòng chị. Nàng biết mặt mình đỏ bừng, nhưng lúc này, đó không phải trọng điểm.
Dù đầu đã vùi kín, tay nàng vẫn rút được điện thoại từ tay chị, rồi nhét vào khe sofa.
Đàm Tinh Úy thấp giọng: "Sao chị lại xem cả cái này."
Tiếng cười của Tô Nhứ rung động cả lồng ngực, khiến đầu nàng áp trên đó cũng phập phồng theo.
"Đàm Tinh Úy," chị gọi, ôm lấy đầu nàng: "Người khác viết cũng không được xem à?"
Đàm Tinh Úy đáp dứt khoát: "Không thể."
Tô Nhứ hỏi: "Tại sao?"
Đàm Tinh Úy: "Không thể chính là không thể."
Tô Nhứ "à" một tiếng thật dài: "Thế làm sao bây giờ, chị xem xong rồi."
Nàng: "..."
Đàm Tinh Úy hít sâu một hơi.
Trong trí nhớ, chương đó chữ thì ít mà trọng điểm thì nhiều, đăng lên không bao lâu đã bị Weibo che mất. Sau đó Tiểu Tiễn Đao còn thử lại vài lần nhưng đều thất bại, rồi thôi.
Còn chuyện Tô Nhứ là 0, thì đúng là có. Chỉ là khi đó nàng chưa từng nghĩ mình và chị sẽ đi xa đến thế này, cũng chẳng đào sâu ai 1 ai 0. Khi ấy chỉ cảm thấy xấu hổ, thấy thú vị, rồi cho qua.
Nàng trong đầu vội vã an ủi mình một phen, cảm thấy có thể được, mới dần dần thả lỏng lại.
Xem thì xem đi, Tô Nhứ nói cũng đúng, đây là người khác viết, có liên quan gì đến Tiểu X là nàng đâu.
Đàm Tinh Úy thở nhẹ ra, rồi dần dần ngẩng đầu, vòng tay ôm lấy vai chị, đầu dựa lên vai.
Buổi chiều nay quả thực quá k*ch th*ch. Tiểu X khi viết những đoạn Weibo ấy chắc hẳn không bao giờ ngờ đến, có một ngày chúng lại bị chị A đọc trọn. Càng không ngờ chương ngoại truyện của Tiểu Tiễn Đao, cũng rơi vào mắt chị A.
"Quá tr*n tr**, em như bị phơi bày hoàn toàn trước mặt chị." Nàng thở dài một hơi.
Tô Nhứ cười: "Như vậy không tốt sao?"
Đàm Tinh Úy: "Như vậy tốt sao?"
Tô Nhứ hỏi: "Không muốn?"
Đàm Tinh Úy nức nở: "Muốn, quá muốn," nghĩ rồi lại bổ sung: "Em nguyện ý để chị A Nhứ làm bất cứ điều gì với em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!