Đàm Tinh Úy không biết trên màn hình điện thoại của Tô Nhứ lúc này là gì, càng không rõ chị nhìn thấy chi tiết nào mà lại có thể khẳng định chắc chắn đến vậy. Nàng chỉ thấy Tô Nhứ giữ nguyên dáng vẻ điềm nhiên thường ngày, không nhanh không chậm nói:
"Xem ra chị vừa phát hiện ra bí mật của em rồi."
Đầu óc Đàm Tinh Úy trống rỗng, nhưng ngay cả lúc này nàng vẫn còn có thể mạnh miệng: "Cái gì?"
Tô Nhứ hơi kinh ngạc, trong mắt xen lẫn nghi hoặc cùng một chút không thể tin được. Chị không dò hỏi, mà trực tiếp dựa vào đáp án kia để tìm manh mối:
"Lão sư tỷ tỷ," giọng điệu cố tình lặp lại cách xưng hô của Tiểu Tiễn Đao với Đàm Tinh Úy, ra vẻ như đã hiểu ra: "Là ý này à?"
Nàng không biết mình có còn gắng gượng mạnh miệng nữa hay không, chỉ mơ hồ lặp lại:
"Cái gì?"
Tô Nhứ chống cằm, ngón tay lướt trên màn hình vài cái:
"AXXX725919."
Nói xong, Tô Nhứ xoay điện thoại cho nàng nhìn.
Đàm Tinh Úy nhắm chặt mắt lại.
Khoảng cách xa như vậy, thực ra nàng chẳng nhìn rõ, nhưng cũng chẳng cần xác nhận nữa. ID đã đọc ra, không thể có khả năng nào khác.
Một nụ cười gượng gạo thoáng hiện, nàng lấy chiếc gối trên đùi xuống, cố gắng giữ bình tĩnh mà đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách, vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Cảm giác chết lặng tràn đến.
Trong đầu nàng bắt đầu xoay vòng vô số suy nghĩ. Chị ấy biết từ khi nào? Vừa rồi mới phát hiện ư? Hay thật ra đã sớm nhận ra từ lâu?
Nếu là mới đây, tại sao lại xác định nhanh đến thế? Chị ấy đã xem rồi sao? Không xem thì làm sao khẳng định được?
Thế thì những dòng chữ đầy màu sắc thiếu nữ, những cảm xúc u buồn lúc nửa đêm, những câu văn ấu trĩ viết từ bốn năm trước... tất cả Tô Nhứ đều đã thấy hết?
Trời ơi, đúng là tan nát.
Đàm Tinh Úy càng nghĩ càng hối hận. Biết vậy đã nói thẳng với chị ấy sớm hơn. Tự mình thẳng thắn chắc chắn dễ chịu hơn nhiều so với để người khác tự phát hiện. Rõ ràng đã từng có ý định này, vì sao lại chần chừ, vì sao không làm?
Xấu hổ chết đi được.
Ngượng chết đi được.
Vẫn giữ tay trên then cửa, nàng chậm rãi khuỵu xuống, quỳ ngay trước ngưỡng cửa, vùi mặt vào cánh tay.
A!
Không biết bao lâu trôi qua, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Đàm Tinh Úy tự nhủ đã trì hoãn đủ rồi, thế nhưng thân thể lại gắt gao dựa vào cửa, không chịu rời đi.
Nàng phát ra một tiếng yếu ớt, như muốn chứng tỏ bên trong vẫn còn người:
"A."
"Điện thoại của em." – giọng Tô Nhứ vang lên ngoài cửa.
Đến lúc này, nàng mới mở ra một khe nhỏ.
Quả nhiên, chị ấy chỉ đưa điện thoại vào, một cánh tay thò qua khe cửa, xong liền rời đi ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!