Chương 44: Tiểu X

Trong quá trình Đàm Tinh Úy bị Tô Nhứ dỗ dành quá mức, bây giờ kết thúc, bình tĩnh lại, nàng cảm thấy xấu hổ bùng nổ.

Đàm Tinh Úy rúc vào trong lòng Tô Nhứ, trong đầu toàn là những thước phim vừa xảy ra. Tay che miệng bị chị khéo léo gỡ xuống, muốn kéo chăn che cái gì đó cũng bị chị cười cười kéo ra, lại thêm mấy tiếng "Cho chị nhìn một chút", "Ngoan nào em gái"... cuối cùng nàng đành phải đầu hàng, vô cùng thẳng thắn mà cũng vô cùng thành khẩn.

Giờ phút này, cơ thể nàng nóng rực, mà trong nóng lại xen lẫn một trận sảng khoái. Nóng là nóng ở chỗ... người vừa rồi đó là ai vậy, thật sự xa lạ quá. Còn sảng khoái thì, ừm, không thể phủ nhận, thật sự quá sảng khoái.

Trong khi Đàm Tinh Úy còn đang chìm trong dư vị, Tô Nhứ bất chợt động đậy. Nàng lập tức rụt cổ, vùi đầu vào thật sâu.

Thực ra Tô Nhứ chỉ định vén mấy lọn tóc rối đang che mặt nàng, không ngờ động tác phòng thủ quá mức kia lại khiến Tô Nhứ bật cười, lập tức bị hấp dẫn.

Tô Nhứ cúi đầu muốn nhìn Đàm Tinh Úy, kết quả chỉ thấy nàng càng chôn mặt sâu hơn, như muốn úp cả gương mặt vào trong gối.

Tô Nhứ lập tức hiểu ra.

Chị cười.

Chuyện này hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán, Đàm Tinh Úy đã biết chắc chắn Tô Nhứ sẽ cười.

"Hửm?" Tô Nhứ vừa cười vừa đặt tay lên gáy nàng, dùng chút lực muốn kéo ra.

Tất nhiên, lực đạo đó chẳng thể nào xoay nổi cái đầu cứng ngắc kia.

Tô Nhứ càng cười vui hơn: "Sao vậy?"

Giọng Đàm Tinh Úy rầu rĩ, nghẹn trong gối: "Ngủ rồi."

Tô Nhứ "à" một tiếng đầy ý vị: "Ngủ rồi à~"

Đàm Tinh Úy nhắm chặt mắt, tay đặt trên eo Tô Nhứ cũng vô thức căng cứng.

Dĩ nhiên Tô Nhứ cảm nhận rõ mồn một, nhưng Tô Nhứ lúc nào cũng có cách trị khối gỗ nhỏ này.

Một bên tai nàng còn lộ ra ngoài, vậy thì... hôn tai thôi.

Chỉ vừa chạm nhẹ, nàng đã "hừ" một tiếng, vội né tránh. Nhưng chưa kịp Tô Nhứ đuổi theo, nàng lại tự động dịch từng chút, ngoan ngoãn trở về chỗ cũ.

Tô Nhứ hiển nhiên sẽ không khách khí, không cần nói thêm lời nào, trực tiếp hôn xuống.

Thân thể Dàm Tinh Úy căng cứng, nhưng không thể giữ lâu. Rất nhanh, cánh tay nàng đã thả lỏng. Không chỉ cánh tay, cả người cũng mềm ra, dễ như một cành liễu non, chỉ cần Tô Nhứ hơi ngoắc cằm, gương mặt nàng đã ngoan ngoãn xoay lại.

Nằm lâu, mặt nàng bị ép đến đỏ ửng.

"Không phải ngủ rồi sao?" Tô Nhứ chống đầu nhìn nàng, trêu chọc: "Mắt to như vậy kìa."

Đàm Tinh Úy tức thì nhắm tịt mắt lại, nhưng rất nhanh lại mở ra, nhăn mũi phản kháng: nàng mới không ngây thơ như thế đâu nhé!

"Đương nhiên là bị chị đánh thức." Đàm Tinh Úy nói, giọng nghe ra còn hơi dỗi.

Đôi mắt Tô Nhứ cong cong: "Ồ, vậy à."

Theo lẽ thường, đây chính là lúc nàng nên tiếp tục mạnh miệng thêm vài câu, nhưng khổ nỗi nàng quá thích chị, chỉ cần nhìn vào mắt Tô Nhứ thì mọi lời đanh thép lập tức biến mất sạch.

Ai đời lại hung dữ với một chị gái xinh đẹp như vậy cơ chứ?

Thế là nàng phát ra một tiếng cười ngây ngô, rồi nhào ngay vào lòng chị: "Em thích chị ôm em lắm."

Tô Nhứ hỏi: "Thích như vậy, sao không chịu ôm chị ngủ?"

Câu hỏi này khiến nàng cứng họng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!