Chương 43: Hì Hì Hì

Như để khiến nàng tỉnh táo hơn một chút, nụ hôn kế tiếp của Tô Nhứ lại càng mạnh mẽ hơn, thậm chí chị còn cắn nhẹ.

Nghe thấy tiếng kêu khẽ vì đau, Tô Nhứ lại cười vui vẻ, như thể tìm được niềm hứng thú.

Cắn xong, liền dịu dàng an ủi, dùng đầu lưỡi m*n tr*n, bàn tay v**t v* vành tai, nhẹ xoa mái tóc nàng.

Tô Nhứ thơm tho quấn lấy nàng, hôn môi, hôn trán, hôn mí mắt, cằm, và cả tai nàng.

Không khí đặc quánh như kẹo mạch nha, bị khuấy động thành từng đợt gợn sóng, vòng này nối vòng khác, mãi không tan.

Tấm chăn trên người Đàm Tinh Uý dần mất đi dáng vẻ ban đầu, lúc thì nhăn nhúm, lúc lại được vuốt phẳng ra.

Hôm nay nàng mặc áo yếm, bờ vai tròn mềm đã lấm tấm hơi ẩm. Miệng nàng còn đau, nhưng khi đang lim dim tận hưởng, Tô Nhứ lại bất ngờ ngẩng đầu, rồi lật chăn, lướt qua người nàng, nằm xuống.

Nằm xuống?

Không động đậy?

Tim Đàm Tinh Uý còn đập dồn theo nhịp vừa rồi, vết răng trên môi nóng ran như đang reo gọi, từng tế bào đều hừng hực mà chất vấn: chỉ thế thôi sao? Thật sự chỉ thế thôi sao?

"Mệt thì ngủ đi." Tô Nhứ thản nhiên buông một câu.

Đàm Tinh Uý nghẹn lời.

Không khí tức khắc lặng im, như bị bấm nút tạm dừng.

Trong lòng nàng nghèn nghẹn, khó chịu. Không thể nào.

"Không ngủ." Đàm Tinh Uý nói.

Lời vừa dứt, Tô Nhứ bật cười.

Cùng lúc ấy, eo nàng bị ôm chặt, một lực kéo đến, cả người nàng rơi gọn trong vòng tay chị.

Một cái ôm đầy dịu dàng ấm áp. Không chỉ tay, mà cả chân Tô Nhứ cũng quấn lấy, khóa chặt nàng lại.

Ngón cái chị nhẹ đặt lên môi nàng.

"Đau không?" Tô Nhứ hỏi.

Nếu là ban nãy, nàng sẽ nói không đau. Nhưng giờ thì khác.

"Đau..." Đàm Tinh Uý nũng nịu đáp, giọng mềm nhũn.

Đôi mắt Tô Nhứ cong cong, ánh cười lấp lánh.

"Cho em cắn lại nhé? Muốn không?" Tô Nhứ ghé sát, giọng thấp xuống.

Đàm Tinh Uý đỏ mặt, gật đầu: "Muốn."

Tô Nhứ lập tức dâng môi lên, mềm mại, như thể hoàn toàn phó thác cho nàng.

Nhưng... nàng nào nỡ cắn. Không giống tỷ tỷ xấu xa này, muốn cắn thì cắn, hôn xong còn bỏ chạy, đáng giận!

Tất nhiên sự dịu dàng ấy chẳng kéo dài được bao lâu, rất nhanh, người bị mềm hóa lại chính là nàng.

Nụ hôn chặt chẽ, đến nỗi có thể nghe rõ tiếng ma sát, tiếng thở hổn hển vang bên tai.

Tô Nhứ chẳng hề nhát gan. Trước bồn rửa tay nàng từng làm với chị thế nào, thì bây giờ chị càng liều lĩnh hơn, bất ngờ cúi đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!