Có lẽ chỉ cần nhìn ánh mắt của nàng, Tiểu Tiễn Đao đã lập tức xác định được nàng chính là Tiểu X. Kết quả, cô bạn lại nhanh chóng trở nên lễ phép, mỉm cười chào Tô Nhứ:
"Chào lão sư tỷ tỷ."
Giây trước Đàm Tinh Úy còn đang thấp thỏm lo sợ bị bại lộ, giây sau đã bật cười bởi cách xưng hô này.
Quả nhiên, Tô Nhứ lập tức nhìn nàng, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Lão sư tỷ tỷ là cái gì?"
Ngàn lời vạn ý muốn giải thích, Đàm Tinh Úy cuối cùng chỉ cười xòa: "Không quan trọng." Tuy rằng ai cũng có thể nhìn thoáng qua là đoán được thân phận của từng người, Đàm Tinh Úy vẫn giới thiệu đàng hoàng. Nàng trước hết nói với Tô Nhứ:
"Đây là bạn em."
Rồi quay sang Tiểu Tiễn Đao:
"Đây là tỷ tỷ."
Nói xong, nàng còn khẽ nghiêng đầu ra hiệu về phía Tô Nhứ.
Không hiểu sao, hành động ấy lại khiến Tiểu Tiễn Đao bật cười khúc khích: "Vâng, chào hai người, hì hì hì."
Biểu cảm kia rõ rành rành là "ship thành công rồi"..... Cái này mà cũng ship được sao? Tiểu Tiễn Đao, cậu đúng là còn non lắm.
Đàm Tinh Úy đã đặt sẵn một nhà hàng đặc sản ở Hải Thành, nơi mà bạn bè nàng từ xa đến, bao giờ bữa đầu tiên cũng được dẫn tới.
Có lẽ vì khi mới gặp đã lỡ gọi "Tiểu X" trước mặt Tô Nhứ, nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của nàng, Tiểu Tiễn Đao từ đó trở đi không gọi thêm lần nào nữa. Xem ra đúng là người biết điều, rất biết nhìn sắc mặt.
Sau khi gọi món xong, Tiểu Tiễn Đao lấy ra món quà nhỏ đã chuẩn bị. Đó là một loạt đồ lưu niệm xoay quanh cùng một bức tranh: khung ảnh, móc khóa, đồ trang trí, kẹp sách... tất cả đều có đôi, một bộ dành cho Tiểu X, một bộ dành cho "chị A".
"Không biết cậu còn nhớ không," Tiểu Tiễn Đao vừa lấy vừa giải thích, "từ rất lâu trước đây tớ đã nói là đang tìm họa sĩ vẽ."
Đàm Tinh Úy "ừm" một tiếng: "Nhớ."
Quả thật, từ hồi Tiểu X kết thúc cập nhật, chẳng bao lâu sau thì biến mất trên Weibo, chuyện này cũng chìm đi, chẳng có kết quả gì.
Bức tranh rất tinh xảo. Nhưng vì nhân vật trong tranh đều dựa theo tưởng tượng của Tiểu Tiễn Đao, nên...
"Có một chút không giống," Tiểu Tiễn Đao tự mình cũng nhận ra, "nhưng mà vẫn đẹp. Hai người còn 'ngự tỷ' hơn cả trong tưởng tượng của tớ... hì hì... song ngự tỷ."
Lại lên cơn ship.
Đàm Tinh Úy đón lấy món quà, cười nói: "Cảm ơn, rất đẹp."
Không bao lâu sau, món ăn được dọn lên, ba người cùng cúi đầu ăn cơm.
Nói thật, bầu không khí có phần gượng gạo.
Hôm nay Tô Nhứ có chút khác mọi khi. Trước đây, khi ra ngoài ăn, hoặc là hai người riêng tư, hoặc là có thêm người nhà, như Đàm Ngân Thanh. Còn hôm nay, chị ngồi vào đúng vị trí mà ngày trước chỉ dành cho người nhà, ngồi cạnh nàng.
Tiểu Tiễn Đao lại không giỏi nói chuyện, vì thế phần lớn thời gian, cả bàn ăn chìm trong sự yên tĩnh.
Cũng may một bữa ăn không quá dài, thỉnh thoảng vài câu chuyện vu vơ, rồi đồ ăn cũng gần hết, bữa cơm liền kết thúc.
Sau đó, dưới lầu trung tâm thương mại, nàng chọn cho Tiểu Tiễn Đao vài món văn phòng phẩm mà cô bạn thích. Rồi cùng Tô Nhứ đưa Tiểu Tiễn Đao về khách sạn. Cuộc gặp gỡ đến đây là xong.
Đừng nhìn lúc gặp mặt Tiểu Tiễn Đao rụt rè như vậy, vừa chia tay xong, điện thoại nàng đã reo liên tục với hàng loạt tin nhắn.
Tiểu Tiễn Đao: A a a a, cậu và chị A đều xinh đẹp quá, xinh đẹp đến mức tớ choáng váng, cứu mạng!
Tiểu Tiễn Đao: Lần này đi công tác thật sự quá đúng đắn, ô ô ô, hai người vừa dịu dàng vừa ngọt ngào, tớ muốn chết, tớ muốn yêu hai người cả đời!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!