Tô Nhứ không nhớ rõ lần đầu tiên nghe tới cái tên Đàm Tinh Úy là khi nào.
Giống như là bất tri bất giác, Tô Nhứ đã biết đến cô bé này.
Nàng chính là "muội muội" mà Đàm Ngân Thanh thường nhắc tới, là người thỉnh thoảng được chị gái gửi giọng nói trên WeChat kèm đủ loại câu từ quen thuộc:
"Em giỏi thật đấy Đàm Tinh Úy, thi được cao điểm thế cơ à."
"Gần đây lại bị cảm, Đàm Tinh Úy, mọi người ở nhà chú ý chút nhé."
"Đàm Tinh Úy lại chạy đi đâu chơi thế, mẹ gọi về ăn cơm kìa."
"Đàm Tinh Úy muốn ăn gì, lát nữa về chị mua cho."
"Đàm Tinh Úy thi đại học cố lên, đừng căng thẳng."
Cái "muội muội" này thành tích xuất sắc, đầu óc linh hoạt, năng lực học tập chẳng ai sánh bằng.
Cái "muội muội" này miệng lưỡi cũng lợi hại chẳng kém, đặc biệt giỏi tranh luận, chỉ cần một câu chọc tới là sẵn sàng cãi nhau tay đôi với Đàm Ngân Thanh.
Vào một buổi chiều trông rất đỗi bình thường, Đàm Ngân Thanh bất chợt hỏi trong nhóm:
"Hôm nay sinh nhật em gái tớ, các cậu rảnh thì đến ăn cơm nhé?"
Đàm Ngân Thanh còn nói thêm: "Vừa đậu A Đại, ba mẹ kêu thật nhiều bạn bè tới."
Vừa khéo hôm đó Tô Nhứ rảnh, lại vừa khéo Tô Nhứ đang ở gần đó.
Chỉ là... hơi muộn một chút. Khi Tô Nhứ tới nơi, bữa tiệc đã đến đoạn ước nguyện.
Phòng khách tối om, ánh nhìn mọi người đều hướng về chiếc bánh sinh nhật hai tầng cực lớn. Trên tầng cao nhất của bánh kem có hai cây nến số "18", ngọn nến lay động cháy trong không khí.
Sau làn lửa ấy, một tiểu cô nương xinh đẹp mặc váy dây xanh nhạt, đội vương miện nhỏ, mái tóc buông nhẹ. Nàng khẽ mỉm cười, hai tay đan vào nhau, đang nghiêm túc ước nguyện.
Đàm Ngân Thanh lặng lẽ ra hiệu cho Tô Nhứ qua, kéo bạn mình ngồi xuống.
Ngồi trước mặt Đàm Tinh Úy.
Không biết đã ước điều gì, Đàm Tinh Úy bỗng khẽ mỉm cười. Tiếp đó, nàng mở mắt, cúi người thổi tắt ngọn nến.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò náo nhiệt lập tức vang lên. Có người bật đèn, có người chỉnh nhạc nền "Chúc mừng sinh nhật" nhỏ lại, căn phòng lập tức sáng lên.
Đàm Tinh Úy cũng thấy Tô Nhứ.
"Sinh nhật vui vẻ, Tinh Tinh muội muội." Tô Nhứ lấy ra món quà đã chuẩn bị.
Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Đàm Tinh Úy thoáng ngẩn người, ngơ ra vài giây mới hỏi:i: "Chị là ai?"
Đàm Ngân Thanh đứng bên cạnh liền giới thiệu: "Đây là bạn cùng phòng của chị, Tô Nhứ. Bọn chị đều gọi là A Nhứ."
"Chị... A Nhứ," Đàm Tinh Úy lúc này mới nhận lấy món quà trong tay Tô Nhứ, lễ phép nói:: "Cảm ơn."
Đàm Tinh Úy là nhân vật chính của ngày hôm đó. Buổi tối có rất nhiều họ hàng, vài người giáo viên, và còn rất nhiều bạn học và bạn bè của cô bé. Cô bé nói rất nhiều, đáp lại rất nhiều. Từ khi Tô Nhứ đến, đến khi phải đi, Đàm Tinh Úy gần như không có lúc nào rảnh rỗi.
Tính thời gian cũng gần đủ, Tô Nhứ nói vào tai Đàm Ngân Thanh một câu nên về rồi, liền đứng dậy. Và khi mới dịch ghế ra, bên tai đột nhiên xuất hiện một giọng nói.
"Chị A Nhứ phải đi rồi sao?" Đàm Tinh Úy không biết đã xuất hiện từ khi nào ở phía sau, tay đặt trên ghế của Tô Nhứ.
Đàm Ngân Thanh liền giúp giải thích: "Đúng vậy, nhà A Nhứ ở Ba Nghi, còn phải về công ty một chuyến nên không ở lại lâu được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!