Người thét lên là Dao Dao. Khi nàng và Tô Nhứ nhìn chị ấy, biểu cảm của chị ấy là rất kinh ngạc.
"Không phải, không phải..." Dao Dao che miệng, chị ấy chỉ vào nàng, rồi lại chỉ vào chị ấy: "Em? Cậu? Hai người!"
Chị ấy lại từ từ ôm lấy thái dương: "Tôi nhìn thấy gì thế này?"
Chị ấy cũng quay đầu: "Cậu thấy không?"
Phía sau Dao Dao, chính là Trần Tịnh.
Trần Tịnh rõ ràng bình tĩnh hơn chị Dao Dao rất nhiều, chị ấy nói: "Thấy rồi."
Dao Dao vẫn là cái giọng kinh ngạc đó: "Hai người, thế nào, không phải, A Nhứ? Tinh Tinh?" Chị ấy lại quay đầu hỏi Trần Tịnh: "Sao cậu không ngạc nhiên? Không lẽ cậu biết rồi?"
"Tớ cũng mới biết," Trần Tịnh nhìn hai người trong bếp, biểu cảm kiểu quả nhiên là vậy: "Nhưng trước đây có đoán được một chút."
Ở đây bốn người, có ba người rất bình tĩnh, Tô Nhứ còn có thời gian rảnh mang dưa hấu đã cắt xong ra ngoài.
Nàng cũng đi theo chị ra ngoài.
"Khoan đã, khoan đã, hai người, hai người... để tớ suy nghĩ một chút," Dao Dao vẫn là tư thế ôm đầu đó, chị ấy nhìn Tô Nhứ, nhìn nàng, nhìn Trần Tịnh: "A? Có ý gì vậy A Nhứ? Người mà cậu vẫn luôn nói không phải là Tinh Tinh đấy chứ?"
Tô Nhứ từ bên cạnh chị Dao Dao lướt qua, nhẹ nhàng bâng quơ: "Đúng vậy."
Đàm Tinh Uý ở phía sau đuổi kịp, cười nói: "Là em."
"Trời ơi," Dao Dao vẫn chưa hết bức xúc, vừa nhớ lại vừa nói: "Làm bộ thần bí xong lại bảo là người quen, còn hỏi tụi tớ xem người ấy hôm nay có đến không. Chúng tớ ngồi đây đoán tới đoán lui, lôi hết danh sách người quen ra nghĩ một vòng... cậu... hai người!"
Dao Dao đứng chôn chân vài giây, rồi hỏi tiếp: "Ngân Thanh biết chưa?"
"Tớ biết gì?" giọng vừa dứt, Đàm Ngân Thanh mở cửa phòng đi ra.
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía chị ấy.
Đàm Ngân Thanh dừng bước: "Sao?"
Ánh mắt chị gái nàng mê mang, rõ ràng là không biết. Bên kia Dao Dao không biết nghĩ tới cái gì, lập tức bật cười. Chị ấy lùi lại một bước khoác tay Trần Tịnh, lúc này cuối cùng cũng bình tĩnh: "Oa."
Tô Nhứ đặt miếng dưa hấu lên bàn: "Tới ăn dưa hấu đi," rồi quay sang nói riêng với người vừa ra khỏi phòng: "Ngân Thanh tỷ, ngồi xuống nào."
Đàm Ngân Thanh bị một tiếng "tỷ" này gọi đến mức sinh nghi, lúc này mới ẩn ẩn cảm giác được sự việc có chút không ổn: "Sao đây?"
Dao Dao nói: "Chuyện lớn!"
Đàm Ngân Thanh phối hợp với giọng của Dao Dao: "Chuyện lớn gì!" chị ấy hỏi: "Có drama à?"
Dao Dao tiếp tục đáp lại: "Drama lớn!"
Đàm Ngân Thanh: "Chuyện gì!"
Tinh thần chị gái lập tức được khơi dậy, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Sofa phòng khách vừa hay xếp thành vòng tròn, Đàm Ngân Thanh chọn ghế ba chỗ tựa sát tường, ngồi xuống rồi thấy không ai lại gần, bèn dịch vào chính giữa.
Đàm Tinh Uý và Tô Nhứ ngồi cách Đàm Ngân Thanh một cái bàn, đối diện chị ấy. Bên cạnh sofa nhỏ, Trần Tịnh và Dao Dao dựa gần ngồi.
Không ai sắp xếp chỗ ngồi, lại ngồi rất vừa vặn.
Đàm Ngân Thanh một bên hỏi "Sao vậy", một bên dùng nĩa xiên một miếng dưa hấu bỏ vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!