Cái học muội này đúng là biết khơi chuyện. Lúc này, Dao Dao và Đàm Ngân Thanh một bên ra sức nhớ tên, một bên cố hình dung lại mặt mũi, thi nhau kể: nào là học muội bị thương cậu còn mua thuốc cho, nào là có người tặng cậu hoa... đúng không, đúng không?!
Đàm Tinh Úy vừa gắp thêm hai miếng ớt cay, cay đến mức muốn khóc thét.
"Không phải... Khoan đã..." Tô Nhứ nhận ra mình không thể bắt bọn họ dừng lại được, liền vội cầm một xiên thịt nướng nhét vào miệng Đàm Ngân Thanh, đồng thời đưa tay chộp lấy tay Dao Dao: "Đừng nói nữa."
Hai người mới chịu ngậm miệng.
"Nào, nào, Tinh Tinh, chúng ta cạn ly nào." Bên kia, Trần Tịnh đã đưa ly rượu tới trước mặt Đàm Tinh Úy.
Đàm Tinh Úy nuốt miếng ớt cay, cụng ly với Trần Tịnh, nhưng vẫn không quên dựng cao đôi tai hóng chuyện.
"Đều không phải." Ngồi bên cạnh, Tô Nhứ lên tiếng: "Không phải người trong trường mình."
Dao Dao và Đàm Ngân Thanh đồng thanh: "À."
Tô Nhứ nói tiếp: "Hơn nữa, tớ với mấy người đó chẳng có chuyện xưa gì hết. Cảm ơn các cậu."
Lời còn chưa dứt, hai người kia lại lập tức muốn châm tiếp lửa tám chuyện, nhưng Tô Nhứ đã kịp chặn họ lại.
Tô Nhứ: "Trần Ngọc Ninh, tớ và cô ấy cũng chỉ là cùng nhau chủ trì một lần. Trương Nhược Chỉ là vì bị thương, tớ tự nhiên phải phụ trách phần thuốc men. Còn người của khoa Văn học kia, từ khi cô ấy rời khỏi câu lạc bộ kịch nói, chúng tớ đã không còn liên lạc."
Dao Dao nghe đến đây đột nhiên "ồ" lên: "Cô gái khoa Văn học đó có phải đã từng tặng hoa cho cậu không?"
Đàm Ngân Thanh vỗ tay: "Đúng vậy, cậu mang về ký túc xá, hoa hồng đỏ."
"Chỉ là vì ngày cô ấy rời khỏi câu lạc bộ kịch nói vừa đúng vào dịp lễ Giáng Sinh," Tô Nhứ: "Cô ấy không làm gì cả, tặng hoa chỉ là một lời chúc phúc, cho nên tớ mang về."
Đàm Tinh Úy chậm rãi buông một câu: "Chị tốt thật đấy."
Đàm Ngân Thanh: "Những chuyện khác không nói, nhưng cô ấy chắc chắn thích cậu."
Tô Nhứ nhẹ nhàng hít một hơi: "Nóng quá."
Nếu việc đã đến nước này, Đàm Tinh Úy không ngại hỏi thêm một câu, đã hóng thì hóng cho trót!
"Em nhớ chị nói với em, còn có một chị khóa trên nữa?" Đàm Tinh Uý hỏi Đàm Ngân Thanh.
Câu này vừa thốt ra, ba người Dao Dao, Đàm Ngân Thanh và Trần Tịnh lập tức đồng thanh, chuẩn không cần chỉnh: "Tạ Ngôn!"
Tô Nhứ: "..."
Đàm Tinh Uý: "..."
"Tạ Ngôn lớn hơn tớ." Tô Nhứ nói.
Việc đã đến nước này, vấn đề trọng điểm đã không còn là rốt cuộc muội muội của Tô Nhứ là ai, mà là ở chỗ khai quật chuyện xưa thời đại học của Tô Nhứ.
Đàm Ngân Thanh: "Vậy cậu và Tạ Ngôn là thế nào?"
Tô Nhứ cầm lấy ly rượu trên bàn, hơn nửa ly, uống một hơi cạn sạch.
Uống xong, cả bàn đều nhìn chằm chằm vào Tô Nhứ.
Tô Nhứ nói: "... Tớ và Tạ Ngôn thì sao?"
Câu hỏi này ném ra, văn võ bá quan ngồi quanh bàn vậy mà không ai đáp nổi.
Đúng lúc ấy, "phịch" một tiếng vang rền trên trời, một chùm pháo hoa lớn bung nở, rực rỡ và náo nhiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!