Chương 3: Em Thật Xinh Đẹp

Xung quanh Đàm Tinh Úy vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng nàng đã quay lưng lại với đám đông, nhìn Tô Nhứ và mình lướt qua nhau.

Nhiệm vụ hôm nay đáng lẽ đã kết thúc tại đây. Đàm Tinh Úy đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, thậm chí trong lòng còn dấy lên cả ngàn lớp sóng mang tên "thôi cứ như vậy đi, như vậy cũng tốt".

Mắt thấy sắp phải nhìn theo bóng lưng Tô Nhứ rời đi, thì đột nhiên, người ấy dừng bước.

Phía trước, Tô Nhứ kéo xe hành lý lại, cũng đứng yên tại chỗ.

Sau hai giây không có bất kỳ động tĩnh nào, Tô Nhứ quay người lại với một mục đích vô cùng rõ ràng.

Mũi chân Tô Nhứ hướng thẳng về phía Đàm Tinh Úy, không một chút lệch lạc.

Giữa đám đông, ánh mắt của Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy chạm nhau... .

Đầu óc Đàm Tinh Úy trống rỗng.

Cách đó ba mét, Tô Nhứ một tay vịn xe đẩy. Dường như vì đã xác định đó là Đàm Tinh Úy, Tô Nhứ lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, nhưng rất nhanh, cô ấy nghiêng đầu, mỉm cười với nàng.

Nụ cười này suýt chút nữa đã khiến Đàm Tinh Úy xóa sổ toàn bộ bốn năm qua.

Thấy Đàm Tinh Úy vẫn chưa nhúc nhích, vẻ mặt nghi hoặc xen lẫn nụ cười của Tô Nhứ lại hiện lên lần nữa.

Đàm Tinh Úy biết mình không trốn được nữa, đành phải bước tới.

"Em thật sự đến rồi." Tô Nhứ nói.

Đàm Tinh Úy cúi đầu nhìn cúc áo của Tô Nhứ, lí nhí chào trước: "Chị A Nhứ," rồi nói tiếp: "Chiều nay em đưa một người bạn ra sân bay, bạn ấy vừa mới bay xong. Chị em nói hôm nay chị đến, nên em tiện qua xem thử, ha ha, thật trùng hợp."

Tô Nhứ đáp: "Vậy à."

Âm cuối của Tô Nhứ có chút mềm mại, nhẹ nhàng như đang thì thầm.

Nghe cũng như đang nghi ngờ, huống hồ Tô Nhứ còn dời ánh mắt sang bó hoa trên tay Đàm Tinh Úy.

Là một tay nói dối chuyên nghiệp, Đàm Tinh Úy suýt chút nữa đã quỳ xuống mà thú nhận: Không phải đâu chị ơi, chị không biết em đã vất vả thế nào để tra ra chuyến bay của chị đâu. Hu hu, chuyến đi này thật sự không dễ dàng gì, hoa cũng là em lựa muốn lòi cả mắt ra đó. Chị ơi, chị thương em với.

Nhưng cuối cùng, Đàm Tinh Úy cũng chỉ phun ra một chữ "Vâng" cho qua chuyện, rồi dúi bó hoa vốn không thể giải thích rõ ràng vào lòng Tô Nhứ.

Hành động có chút đột ngột, Tô Nhứ "Ái chà" một tiếng, rồi mới cười lên nói: "Cảm ơn em."

Đàm Tinh Úy nói "Không cần cảm ơn", rồi đặt tay lên xe đẩy, định đẩy giúp Tô Nhứ.

Tiếc là bị Tô Nhứ cản lại.

"Ừm ~" Tô Nhứ phát ra âm thanh từ chối: "Không cần đâu."

Đàm Tinh Úy mặc kệ, lại chen vào.

Hành động này làm Tô Nhứ bật cười, cô ấy nắm lấy cổ tay Đàm Tinh Úy: "Đã nói là không cần mà," cô đưa bó hoa lại cho Đàm Tinh Úy: "Giúp chị cầm được không?"

Đàm Tinh Úy vẫn giữ chặt xe đẩy: "Không."

Tô Nhứ dịu dàng nói: "Sao vẫn bướng bỉnh như vậy."

Đàm Tinh Úy: "Vậy chị cho em đẩy."

Tô Nhứ: "Chị không cho đâu."

Đàm Tinh Úy nghẹn họng, đầu óc không kịp suy nghĩ mà đáp lại: "Chị cũng bướng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!