Chương 20: Yêu Chị

Đàm Ngân Thanh cảm nhận được chiếc xe bị phanh gấp đột ngột.

Phía trước chẳng có gì cả, cú phanh cũng khá nhẹ, rồi xe lại tiếp tục lăn bánh.

"Cái gì?" bên tai Đàm Ngân Thanh văng vẳng câu nói này.

Đàm Ngân Thanh có chút hối hận, sao lại nói huỵch toẹt ra như vậy, bèn chữa cháy bằng một câu: "Không có gì."

Đàm Tinh Úy phớt lờ câu nói của chị gái, chỉ lặp lại: "A Nhứ thích con gái?"

Cứu được mới là lạ. Đàm Ngân Thanh đành phải phát ra một tiếng "ờ" cho qua chuyện.

Đàm Tinh Úy hỏi: "Thích con gái là có ý gì?"

Đàm Ngân Thanh trong lòng hơi rén: "Thích con gái còn có thể là ý gì, chẳng phải là ý thích con gái sao."

Đàm Tinh Úy: "Chị ấy là... đồng tính... sao?"

Đàm Ngân Thanh quay đầu nhìn nàng, thấy trên mặt Đàm Tinh Úy ngoài sự kinh ngạc, hình như còn có gì đó khác, chị gái có chút không nắm bắt được: "Sao nào, không lẽ em kỳ thị đồng tính à?"

Đàm Tinh Úy khó mà tưởng tượng được mình sẽ nghe thấy những lời như vậy: "Em?"

Đàm Ngân Thanh lại nói: "Con gái thích con gái cũng rất bình thường có được không, họ và chúng ta không có bất cứ sự khác biệt nào, cũng chỉ là giới tính họ thích không giống thôi."

Đàm Tinh Úy: "..."

Đây là lần đầu tiên trong đời nàng cần người khác phải nói với mình những điều này.

Thậm chí lúc này Đàm Tinh Úy còn rất muốn nói với chị gái một câu, cảm ơn.

Có lẽ thấy nàng không đáp lại, Đàm Ngân Thanh thử hỏi: "Không thể nào, em thật sự không thích đồng tính luyến ái à?" Chị gái còn tự lo lắng: "Em quê mùa quá đấy Đàm Tinh Úy, thời đại nào rồi, em có phải là người trẻ tuổi không vậy."

Đàm Tinh Úy bất đắc dĩ: "Em đã nói gì đâu? Em không có nhé."

Đàm Ngân Thanh hai tay khoanh trước ngực: "Vậy thì tốt."

Một lát sau chị gái lại nói: "Chắc em sẽ không vì Tô Nhứ thích con gái, mà đối xử với cậu ấy khác đi chứ?"

Đàm Tinh Úy dừng một chút: "Khác đi như thế nào?"

Đàm Ngân Thanh nghĩ ngợi: "Ví dụ như xa lánh cậu ấy, không tự nhiên trước mặt cậu ấy, xem cậu ấy là người khác loài."

Đàm Tinh Úy mím môi.

Nàng còn tưởng chị gái muốn nói "khác đi" là sáp lại gần Tô Nhứ, bám lấy Tô Nhứ, cọ vào người Tô Nhứ cơ.

Nếu là loại đó, thì đúng là khó nói thật.

"Sao có thể..." Đàm Tinh Úy nói chắc như đinh đóng cột: "Em là loại người đó sao? Thích con gái có phải chuyện gì to tát đâu, chị ấy thích thì cứ thích thôi."

Đàm Tinh Úy cố gắng hết sức để khóe miệng mình không quá cong lên.

"Được," Đàm Ngân Thanh cuối cùng cũng hài lòng gật đầu, cũng nói: "Vừa rồi bộ dạng của em làm chị giật cả mình."

Đàm Tinh Úy: "Em làm sao?"

"Giống như nghe được chuyện gì khó chấp nhận lắm vậy," Đàm Ngân Thanh tiếp tục lướt điện thoại: "Vì chị mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người thì chị tội lỗi lớn lắm."

Đàm Tinh Úy trong lòng cười lạnh một tiếng, rất muốn nói chuyện ảnh hưởng tình cảm này chị thật sự không thiếu lần làm, lần nào cũng đâm dao, dao nào cũng đâm vào chỗ hiểm. Nhưng thôi im miệng đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!