Đàm Ngân Thanh trưng ra vẻ mặt hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này. Đàm Tinh Úy lập tức nắm lấy cơ hội: "Đấy, em đã nói là quan hệ của hai người cũng bình thường thôi mà."
Đàm Ngân Thanh "à" một tiếng: "Thì mai hẹn ăn cơm rồi," chị gái nghĩ ngợi rồi nói tiếp: "Chắc là có người đón rồi."
Đàm Tinh Úy lại cắn một miếng dưa Hami: "Ai?"
Đàm Ngân Thanh vặn lại: "Em hỏi nhiều thế làm gì, em muốn đi đón à?"
Đàm Tinh Úy nhai miếng dưa giòn rụm: "Đúng vậy, giờ chị mới biết à."
Đàm Ngân Thanh bật cười, như thể đột nhiên nảy ra một ý tưởng hay ho. Chị ấy chộp lấy điện thoại trên bàn, bấm vài cái rồi nhấn giữ nút ghi âm: "A Nhứ, Tinh Tinh nói lát nữa sẽ đi đón cậu đó."
Đàm Tinh Úy giật nảy mình, lao tới giật lấy điện thoại của Đàm Ngân Thanh.
Tin nhắn thoại đã được gửi đi thật. Đàm Tinh Úy vội vàng thu hồi tin nhắn đó.
Nhưng đã quá muộn. Trong nhóm chat bốn người, một người tên Trần Tịnh đã trả lời: "Tinh Tinh muốn đi đón A Nhứ à?"
Da đầu Đàm Tinh Úy tê rần: "Đàm Ngân Thanh!"
Đàm Ngân Thanh xua tay: "Đùa thôi mà, sẽ không ai tin đâu," cô nàng lấy lại điện thoại từ tay Đàm Tinh Úy: "Sao em vẫn như xưa thế, cứ hễ gặp chuyện của A Nhứ là lại căng thẳng như vậy."
"Rõ ràng là chị..." Đàm Tinh Úy nói được nửa câu thì ngồi lại xuống ghế: "Lười nói với chị nữa."
Phòng khách lại trở nên yên tĩnh. Đàm Ngân Thanh cũng chỉ coi màn kịch vừa rồi là một trò đùa, giống như rất nhiều lần trước đây, không để trong lòng rồi cho qua.
Thời gian trôi dần, Đàm Tinh Úy luôn để mắt đến điện thoại. Cuối cùng vào ba giờ chiều, nàng nhận được cuộc gọi từ một shipper giao hàng trong thành phố.
Nàng thì thầm vài câu, liếc nhìn Đàm Ngân Thanh đang ngủ gật trên sofa, rồi rón rén rời khỏi nhà.
Năm phút sau, Đàm Tinh Úy nhận được bó hoa từ tay shipper.
Một bó hoa rực rỡ mang đậm hơi thở mùa xuân, với hoa hồng da, lan hồ điệp, cúc bách nhật. Tuyết Phù nói rằng nó rất hợp với con gái, mà để đi đón người ở sân bay thì lại càng không thể hợp hơn.
Hoa thật sự rất đẹp, hợp với thời tiết lúc này, cũng hợp với chiếc váy trắng điểm xuyết nơ bướm đỏ của Đàm Tinh Úy hôm nay. Chỉ có điều, cầm trên tay thấy nó hơi to quá.
To đến mức Đàm Tinh Úy muốn từ bỏ.
Cánh cửa kính lớn ở dưới lầu đang phản chiếu hình ảnh Đàm Tinh Úy ôm bó hoa.
Đàm Tinh Úy nhìn bóng mình trong cửa kính, thầm nghĩ, có phải hơi khoa trương quá không?
Hay là thôi đi, mình là ai mà lại ôm một bó hoa to như vậy ra sân bay mà không báo trước chứ, đừng dọa người ta sợ chết khiếp.
Hay là thôi đi, đi sân bay làm gì, ai bảo mình đi đâu, lỡ như người ta có người đón rồi thì mình ở đây tự đa tình làm gì.
Hay là thôi đi, ai còn nhớ gì nữa đâu.
Đàm Tinh Úy thở dài một tiếng, lại bắt đầu trằn trọc.
Dòng suy nghĩ bay về đêm nọ của bốn năm về trước.
"Vậy sau này chị về, em đến đón chị nhé?"
"Được ạ, được ạ."
... ...
Lần đầu tiên Đàm Tinh Úy gặp Tô Nhứ là trong tiệc sinh nhật 18 tuổi của mình. Khi đó vừa hay là kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, nàng đã đọc ngấu nghiến vài cuốn tiểu thuyết tình yêu như để trả thù, tâm tư thiếu nữ trỗi dậy, thế nên đã dành điều ước sinh nhật thứ ba của mình cho chuyện yêu đương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!