Chương 19: Mái Tóc Dịu Dàng Của Chị

Bàn bên cạnh vừa lên món mới, mùi thơm bay sang tận đây làm cả đám không còn quan tâm đến chuyện trang điểm hay không nữa, tất cả đều cắm đầu cắm cổ gọi món lia lịa.

Hôm nay Đàm Tinh Uý lên cơn thèm cay, nên tối nay họ kéo nhau đến một quán ăn Hồ Nam. Cả hội đã cùng nhau ăn uống không biết bao nhiêu lần, quá hiểu sở thích và khẩu vị của nhau, lại thêm cái bụng đang réo inh ỏi, nên tốc độ gọi món nhanh như chớp.

Món ăn cũng được lên nhanh như một cơn gió, hết món này đến món khác.

Mấy món đầu, cả đám còn hùng hục như hổ đói, đến khi bụng đã lưng lửng thì mới bắt đầu tám chuyện.

Chủ đề tám chuyện không phải gì khác, mà chính là xem mắt.

Người khởi xướng là cô nàng Dao Dao. Cô ấy cầm ly nước lên, mặt mày não nề kể lại chuyện trưa nay vừa đi xem mắt một đối tượng. Anh chàng mời cô ấy ăn gà hầm, cuối cùng vì cái voucher mua hàng quá hạn một ngày mà đứng ở quầy cà khịa với chủ quán cả buổi.

"Tớ thật sự là cạn lời luôn, các cậu không biết lúc đó tớ ngại đến mức nào đâu. Tớ bảo để tớ trả bù tiền cho, anh ta không chịu, cứ nhất quyết phải đôi co với chủ quán, làm tớ đứng đó tiến thoái lưỡng nan."

"Cuối cùng chẳng phải vẫn tự mình thanh toán sao, trả tiền thì thôi đi, trên đường về còn không biết xấu hổ mà lải nhải, tớ chẳng buồn nói chuyện nữa, ngại chết đi được."

Nói đến xem mắt, một nửa bàn đều có chuyện để nói. Trần Tịnh cũng hùa vào phàn nàn về đối tượng xem mắt của mình hồi Tết năm nay.

Nửa còn lại, là Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy.

Lại lên một món mới, tôm cay thơm nức mũi, là món nàng gọi.

Nhưng lúc này, nàng đang vật lộn với cái móng giò và phần gân trên đó, tay chân lấm lem.

Thực ra Đàm Tinh Uý có thể tự làm được, nàng cũng chẳng nghĩ nhiều. Nhưng có lẽ ánh mắt đã bán đứng nàng. Đàm Tinh Uý trơ mắt nhìn Tô Nhứ gắp một con tôm, đặt vào bát, buông đũa xuống, cầm con tôm lên, vặn đầu, bóc vỏ.

Đến khi chị ấy quay lại và bắt gặp ánh mắt của nàng, nàng mới cảm nhận được ánh mắt mình thèm thuồng đến mức nào.

Con tôm trong tay Tô Nhứ sắp được bóc xong.

Chị ấy cười cười, hơi xoay người, đối diện với nàng, bóc cho nàng xem.

Đàm Tinh Uý nhướng mày.

Ý gì đây? Cho hay không cho?

Tô Nhứ bóc càng chậm hơn, càng kỹ hơn, rõ ràng là đang biểu diễn.

Bên tai, Đàm Ngân Thanh cũng bắt đầu chia sẻ chuyện trưa nay ba cho xem ảnh đối tượng xem mắt. Vì Dao Dao đã mở đầu, nên Đàm Ngân Thanh cũng hùa theo không khí mà trở nên độc địa, dùng những từ như "cằm ếch", "mắt tam tinh", "đầu giọt nước" để hình dung anh chàng kia.

Không khí xem mắt ở một nơi, Đàm Tinh Uý và Tô Nhứ ở một nơi khác.

Đàm Tinh Uý dường như đã hiểu ra, đôi mắt cong cong cười rộ lên: "Cảm ơn chị A Nhứ."

Tô Nhứ cười, nhưng tay lại không có ý định đưa cho: "Chỉ cảm ơn thôi à?"

Đàm Tinh Uý nhướng mày, chưa đủ sao?

Lúc này trong đầu nàng bỗng lóe lên một câu.

Mềm không được, hay là, chơi chiêu sến súa một chút.

"Người ta không có tay," Đàm Tinh Uý nũng nịu, giọng lí nhí: "Muốn chị bóc cho người ta cơ."

Tô Nhứ lập tức bật cười, mặc dù có vẻ hơi sốc trước lời nói của nàng, nhưng trông rất hài lòng.

"Há miệng ra." Tô Nhứ nói.

Đàm Tinh Uý ghé lại gần, há miệng, Tô Nhứ đút con tôm đã chuẩn bị sẵn vào miệng nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!