Thực ra thì.
Đàm Tinh Úy cũng có cảm giác này, chỉ là nàng ngại không dám nói ra mà thôi.
Cảm giác là cảm giác, vì những lời tán tỉnh của Tô Nhứ mà sảng khoái là một chuyện, nhưng thực tế trong lòng nàng có một vấn đề đã cắm rễ sâu, hệ thống của nàng có một quy trình mặc định tên là: Tô Nhứ sẽ không làm gì mày đâu.
Cho nên nàng không dám nghĩ nhiều, cũng sợ hãi việc nghĩ nhiều. Đàm Tinh Úy có xu hướng ngay từ đầu đã không cảm thấy có gì cả, chứ không phải là nghĩ nhiều rồi phát hiện ra chẳng có gì.
Vế sau thực sự quá giày vò tâm can, Đàm Tinh Úy không muốn trải qua lần nữa.
Nhưng người khác nghĩ sao thì kệ họ, nàng chỉ xem thôi chứ có làm gì đâu, đúng không?
Lúc này không chỉ Tiểu Tiễn Đao, mà gần như cả làng độc giả sau khi xem xong đều gào thét inh ỏi ở dưới, quả quyết rằng chị A tuyệt đối không phải gái thẳng.
Phe "chị A cong" ngày càng hùng hậu, nếu không phải nàng vừa mới nghiền ngẫm lại một lần nữa, nàng còn phải hoài nghi có phải mình đã viết lố tay, có phải trong lúc không tỉnh táo đã ám chỉ điều gì hay không.
Thật sự có gì đâu, chỉ kể lại buổi tối nay của hai người thôi mà.
Mọi người còn nói, chị A thay đổi rồi, chị A lần này trở về rất khác so với trước đây, rất có tính công kích.
So với trước đây.
Đừng nhìn nàng thế này thế kia, ba hoa chích choè về việc mình thích Tô Nhứ, nhớ nhung chị ấy ra sao. Chứ nếu thật sự nói về ngày xửa ngày xưa, nàng thực ra có rất nhiều chuyện đã mờ tịt trong đầu.
Và thế là, cái hay của Weibo này, đã thể hiện ra ở đây rồi đó!
Nàng hiểu mình ở chỗ, một trong những mục đích ban đầu khi nàng lập cái tài khoản này, chính là để phòng ngừa sau này mình "não cá vàng".
Ngày mai là thứ bảy, vừa hay có một cái cớ hoàn hảo. Nghĩ bụng dù sao cũng đã thức đêm, mất thêm chút thời gian nữa cũng chẳng sao, nàng bèn kéo xuống tận cùng trang Weibo, bắt đầu từ bài viết đầu tiên.
Những câu chữ non nớt nhất lại có thể giết thời gian tốt nhất. Từng bài một, từng trang một, nàng như đang nghe Đàm Tinh Úy của bốn năm trước đang thao thao bất tuyệt.
Theo ngòi bút của Tiểu X, Đàm Tinh Uý lại một lần nữa hồi tưởng lại ba mươi ngày của mình và chị A.
Nhìn đến bốn chữ "Chưa xong còn tiếp" cuối cùng, nàng khóa điện thoại, đặt lên ngực, thở dài một hơi não nề.
Chẳng trách khi mình tái xuất giang hồ mọi người lại kích động như vậy, thật chân thành, thật tình cảm, một Tiểu X thật lòng.
Làm ơn đi, đừng có yêu chị A đến thế nữa.
Dĩ nhiên nàng cũng nể phục Đàm Tinh Úy của ngày xưa. Ít nhất nàng bây giờ không thể nào thốt ra những lời sến súa rụng rời như "Ai da! tay em đau quá, phải có chị thổi cho mới khỏi được" với Tô Nhứ.
Và ấn tượng của nàng về sự phiền phức của chính mình ngày trước cũng không hề sai. Trong ba mươi ngày đó, nàng không chỉ có mỗi chuyện nước cam không uống loại đóng chai, nàng còn bày đủ trò: "sữa bò chỉ uống ấm, lạnh không ngon", "băng keo cá nhân phải là loại có nền xanh da trời hình thỏ con", "muốn có dép lê riêng", nàng còn "thích ăn dưa hấu nhưng lại ghét phần ruột trắng của nó"...
Tô Nhứ thật sự nên "xử" nàng từ lúc đó mới phải.
Còn về việc mọi người nói chị A trước đây không như vậy.
Có lẽ đúng, trước đây nàng quá chủ động, gần như mỗi lần hai người gặp mặt, đều là nàng ở sau lưng vắt óc bày mưu tính kế.
Bây giờ họ đều đã là người trưởng thành lăn lộn ngoài xã hội, nàng đã không còn là cô sinh viên chuẩn bị nhập học rảnh rỗi cả mùa hè, không có việc gì làm mỗi ngày chỉ nghĩ cách bám lấy chị ấy nữa. Nàng có chừng mực trong giao tiếp, chị ấy đối với nàng đương nhiên cũng khác.
Ừm, đúng vậy, không sai, là như thế này, đừng nghĩ nhiều.
Những bài viết này nàng xem rất kỹ, kỹ đến mức điện thoại lúc này đã hiển thị 4 giờ rưỡi sáng.
Nàng vẫn còn tỉnh như sáo. Mùa hè sắp đến, lát nữa bầu trời sẽ hửng sáng, mặt trời sẽ ló dạng.
Ôi... hồi ức thật khiến người ta thở dài não nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!