Chương 16: Thực Sự Khiến Người Ta Yêu Thích

Khi xác nhận rằng hai cô gái nắm tay nhau vừa lướt qua màn hình chính là poster của bộ phim đó, Đàm Tinh Uý lập tức ngồi thẳng dậy.

Nhưng rất nhanh nàng lại dựa trở lại.

Bộ phim này tên là 《Sao Băng》, thuộc loại nổi tiếng, cho nên dường như cũng không thể nói lên điều gì. Một người chị khóa trên của nàng mới vừa đính hôn cũng đã xem qua. Tuy không biết vì sao danh sách phim của Tô Nhứ lại có nó, nhưng người chị đó nói rằng chị ấy chỉ tò mò, hơn nữa còn không chỉ xem mỗi bộ này, chị ấy còn xem cả phim Thái Lan.

Nghĩ ngợi một lúc, phần mở đầu của bộ phim trên TV đã qua năm phút, Đàm Tinh Uý hoàn hồn mà không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc điều khiển, quyết định từ bỏ. Cứ như vậy đi, nếu không sẽ bị Tô Nhứ phát hiện nàng xem phim một cách yên tĩnh như vậy mà còn có thể thất thần, dù cũng không có nhiều nội dung.

Cốt truyện của bộ phim hoạt hình cũng đủ hấp dẫn, rất nhanh Đàm Tinh Uý đã đắm chìm vào đó.

Chỉ là niềm vui ngắn chẳng tày gang, trong một tình tiết không quá quan trọng của bộ phim, Đàm Tinh Uý lại thất thần.

Lần này là tầm mắt của nàng, bị một tấm ảnh đặt trên chiếc tủ cạnh TV thu hút.

Là một tấm ảnh gia đình. Tấm ảnh này Đàm Tinh Uý đã thấy từ bốn năm trước, nhưng giờ phút này nhìn lại, lại là một tâm trạng khác.

Sáu người trong ảnh đều cười rạng rỡ. Hàng sau có ba, mẹ và một tiểu Tô Nhứ có lẽ chỉ mới mười hai tuổi. Hàng trước là hai chiếc ghế, ông nội và bà nội ngồi riêng, một cô em gái ngồi trên đùi ông nội.

Sau sinh nhật năm lớp 12 của Đàm Tinh Uý, khi Đàm Ngân Thanh phát hiện ra những manh mối về sự tương tác giữa nàng và Tô Nhứ trong cuộc sống, chị gái đã nói với nàng, không được hỏi Tô Nhứ về việc nhà chị ấy có anh chị em nào khác không.

Nàng dĩ nhiên hỏi tại sao. Ban đầu Đàm Ngân Thanh không muốn nói, cuối cùng không chịu nổi sự năn nỉ của nàng, vẫn là nói ra.

Sáu năm trước đó, cũng chính là mười năm trước so với hiện tại, Hải Thành đã từng xảy ra một vụ tai nạn xe buýt rơi xuống vách núi rất nghiêm trọng, không một ai sống sót. Cho dù lúc đó nàng mới học tiểu học, nhưng khi Đàm Ngân Thanh nói, nàng cũng lập tức nhớ ra đó là vụ tai nạn nào.

Đàm Ngân Thanh nói, trên chiếc xe đó, có em gái của Tô Nhứ.

Chi tiết cụ thể chị gái không nói, có lẽ chị ấy cũng không hỏi kỹ Tô Nhứ. Sau khi nghe chị gái kể xong, Đàm Tinh Uý lại đi tìm đọc tin tức năm đó.

Những con chữ lạnh lẽo như được thêm vào tình cảm, tối hôm đó tâm trạng Đàm Tinh Uý nặng trĩu cả một đêm.

May mà lúc đó số lần gặp mặt Tô Nhứ không nhiều, hơn nữa Đàm Ngân Thanh đã dặn nàng, phải vờ như không biết chuyện này, cũng cảnh cáo nàng, nếu dám tỏ ra bất thường trước mặt Tô Nhứ thì chết chắc, hai người sau này đừng hòng gặp lại.

Nàng dĩ nhiên không dám, đương nhiên cũng sẽ không. Nàng sao có thể làm chuyện tổn thương chị ấy được.

Cốt truyện phim lại tiến vào một đoạn đặc sắc, nàng muốn bảo mình phải hoàn hồn xem cho kỹ, nhưng nhìn một lúc, nàng lại thất thần.

Đàm Tinh Uý lại nghĩ đến một chuyện khác có liên quan.

Và chuyện này, lại có liên quan đến Đàm Ngân Thanh.

Chuyện xảy ra khi Tô Nhứ đã ra nước ngoài, nàng đã bỏ chặn chị ấy, đã viết truyện trên Weibo, đã ôm nỗi nhớ nhung da diết về bạch nguyệt quang này, vào năm nhất đại học của nàng.

Vào một kỳ nghỉ ngắn, Đàm Tinh Uý và Đàm Ngân Thanh cãi nhau một trận như cơm bữa, từ thơ từ ca phú đến triết lý nhân sinh. Sau đó, Đàm Ngân Thanh nói một câu, thật phục, rốt cuộc ai chịu nổi cái tính xấu của em.

Nàng không phục mà cãi lại: "Có rất nhiều người chịu được," đầu óc nàng nhanh nhạy, lôi cả người có uy tín là Tô Nhứ ra: "Chị A Nhứ còn chịu được."

Lời nói đến đây, theo phong cách thường lệ, nàng nghĩ Đàm Ngân Thanh sẽ nói những câu như "A Nhứ cũng không chịu nổi chỉ là cậu ấy không nói", "em đừng đắc ý, sao em biết cậu ấy chịu được", những lời nhảm nhí mà nàng đã miễn nhiễm.

Không ngờ chị gái lại nói: "Cậu ấy tốt với em như vậy chẳng phải là vì..."

Đàm Ngân Thanh nói đến đây, như bị một con dao cắt ngang, giọng chị ấy đột nhiên im bặt.

Một đòn phản công thật mới mẻ. Đàm Tinh Uý cũng bình tĩnh, hỏi: "Vì sao?"

Vẻ mặt Đàm Ngân Thanh có chút mất tự nhiên: "Không có gì."

Mặt nàng trầm xuống: "Nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!