Chương 14: Lộn Nhào

Tô Nhứ nói quả thực rất đúng, quan hệ giữa Đàm Tinh Úy và chị gái nàng đúng là thú vị.

Thú vị đến mức, chờ nàng bình tĩnh lại, mới phát hiện mình thế mà lại khóc trước mặt Tô Nhứ, thế mà lại vì Đàm Ngân Thanh mà khóc trước mặt chị, thật là vô cùng quỷ dị.

Cái gì vậy trời, tại một nơi nồng nặc mùi thịt nướng mà lại khóc thành ra thế này, thật đáng sợ.

"Chị đừng nói cho Đàm Ngân Thanh nhé." Đàm Tinh Úy đặt ly nước xuống, nói với Tô Nhứ.

Tô Nhứ vốn còn đang có chút đắm chìm trong cảm xúc của Đàm Tinh Úy, vì câu nói này của nàng mà lập tức bật cười.

Tô Nhứ: "Cậu ấy biết thì sẽ thế nào?"

"Chị ấy mà biết em vì chị ấy mà khóc," Đàm Tinh Úy lộ ra vẻ mặt khó xử: "Em chết chắc."

Tô Nhứ cười càng sâu hơn: "Sao em lại đáng yêu như vậy chứ."

Quan hệ của Đàm Tinh Úy và Đàm Ngân Thanh cũng chuyển biến từ sau lần đó. Trước cuộc cãi vã ấy, tình cảm của Đàm Tinh Úy dành cho chị gái không được xem là sâu đậm. Nàng quả thực giống như lời Đàm Ngân Thanh nói, đã hưởng thụ nhiều năm cuộc sống của con một. Sau khi họ chuyển đến Hải Thành, chỉ có nghỉ hè và Tết mới gặp lại người chị này, cho nên Đàm Tinh Úy không có khái niệm thân thiết về chị gái.

Đàm Ngân Thanh ở nhà luôn rất hung dữ, đặc biệt là với Đàm Tinh Uý. Hồi nhỏ, ấn tượng của Đàm Tinh Úy về chị gái là người này đối với mình rất lạnh lùng. Và vì ba mẹ quả thực có chút thiên vị nàng, cũng quả thực mỗi khi có tranh chấp đều bảo Đàm Ngân Thanh nhường nàng, nàng dĩ nhiên cũng hung dữ đáp lại, hễ có ấm ức là lại đi mách ba mẹ, dẫn đến quan hệ của họ vẫn luôn nhàn nhạt.

Đàm Tinh Úy cảm thấy Đàm Ngân Thanh ghét mình, vậy thì nàng cũng không thích Đàm Ngân Thanh.

Nghĩ lại thì thời điểm bùng nổ lần đó cũng rất đúng lúc, lúc ấy nàng đang ở độ tuổi có chút hiểu chuyện. Nếu sớm hơn, nàng còn chẳng hiểu gì, có lẽ sẽ chẳng quan tâm chị gái nói gì, cứ khóc là được. Nếu muộn hơn, khi nàng đã quá hiểu chuyện, cảm giác đạo đức dâng lên và nghe lọt tai, có lẽ sau này họ sẽ không còn cái thú vui cãi nhau nữa.

Mọi thứ đều vừa vặn. Ngay sau khi chuyện đó xảy ra chưa đến một tuần, hai người họ lại cãi nhau. Nhưng lần này không có ba mẹ giúp đỡ, Đàm Tinh Úy cũng không tìm hậu thuẫn, hai người hoàn toàn dựa vào chính mình, xem thực lực mà nói chuyện.

Đàm Tinh Úy cũng không còn xem Đàm Ngân Thanh là người chị gái mọi chuyện đều phải nhường nhịn và chăm sóc mình nữa, chị ấy đã trở thành người thân nhất của nàng.

"Chuyện này," nghe xong câu chuyện, Tô Nhứ mở miệng nói: "Thực ra Ngân Thanh đã từng kể với bọn chị."

Đàm Tinh Úy cảm thấy mới mẻ: "A... A? Chị ấy nói thế nào ạ?"

Tô Nhứ nói: "Cậu ấy nói cậu ấy năm lớp chín có một lần mắng em, rất khó nghe, chắc là chuyện này."

Đàm Tinh Úy im lặng một lúc: "Chị ấy còn nói gì nữa không?"

Tô Nhứ: "Cậu ấy nói cậu ấy rất hối hận, cậu ấy biết không phải lỗi của em, đơn thuần chỉ là muốn trút giận, nghĩ gì nói nấy, chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng cậu ấy."

Được rồi, hay lắm. Đôi mắt Đàm Tinh Úy vốn đã khô, lại cay cay.

Tờ giấy ăn trên tay vẫn chưa vứt đi, nàng ngẩng đầu lên ấn vào khóe mắt.

Nhưng câu tiếp theo, Tô Nhứ nói: "Ngân Thanh rất thương em."

Đàm Tinh Úy tức thì bật cười, cười đến nước mắt chảy ra.

Chuyện khác đều được, cái này thì không. Nàng giơ tay ngắt lời Tô Nhứ: "Sến quá, chịu không nổi, em nổi hết cả da gà rồi."

Tô Nhứ cười.

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến. Đúng lúc này, điện thoại của Tô Nhứ vang lên.

Chị ấy lật màn hình cho nàng xem, trên đó hiện rõ hai chữ "Ngân Thanh".

Là cuộc gọi điện thoại, không phải gọi qua WeChat.

Tô Nhứ nhận máy, bấm mở loa ngoài.

"Đang làm gì đấy?" bên kia Đàm Ngân Thanh hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!