Chương 11: Em Không Muốn Làm Em Gái Của Chị Sao?

Bảo xuống thì xuống.

Đàm Tinh Úy đi xuống.

"Chồng cũ" của Đàm Ngân Thanh không nổi tiếng lắm, chỉ là một thành viên mờ nhạt trong một nhóm nhạc nhỏ. Đàm Ngân Thanh trước đây rơi vào lưới tình chỉ vì nam minh tinh này trông giống người bạn học mà chị ấy thích hồi cấp hai.

Sức hút của anh ta đúng là không lớn, nhiều năm không nổi nên lượng fan cũng không cao. Nhưng dù vậy, khi Đàm Tinh Úy đi xuống và nhìn đám đông chen chúc, nàng vẫn có chút không biết làm sao để len vào.

Nhưng không sao, có người đến đón.

Chiều cao của Tô Nhứ có chút ưu thế, vừa vặn cao hơn đám đông nửa cái đầu. Nàng cứ thế đứng bên ngoài đám đông, nhìn đám đông rẽ ra một lối cho chị, nhìn chị ấy bước ra.

Nàng đứng yên ở nơi xa rời sự náo nhiệt, Tô Nhứ liền đi đến trước mặt nàng.

"Chị thấy em rồi." Nàng mở miệng trước.

Một câu mở đầu thật khó hiểu. Ngay khoảnh khắc nói ra, trong lòng Đàm Tinh Uý không có chút tự tin nào, nhưng Tô Nhứ lại trả lời nàng rằng: "Chị đã định nói cho em biết ngay rồi."

Khóe miệng nàng thoáng có dấu hiệu nhếch lên. Tô Nhứ biết nàng đang làm trò gì.

Tuy trong lòng vô cùng đồng tình, nhưng miệng nàng vẫn phải nói: "Có sao?"

Tô Nhứ hỏi lại: "Không có sao?"

Đúng là có, từ lúc phát hiện đến lúc chào hỏi có lẽ chưa đến một phút.

Đàm Tinh Uý mặc kệ: "Chị chỉ đang trêu em thôi."

Tô Nhứ: "Đúng vậy."

Đàm Tinh Uý nghẹn lời, nhìn chị với một biểu cảm mà chính nàng cũng không biết phải hình dung thế nào.

Tô Nhứ cười thật nhẹ, rõ ràng vẫn đang tiếp tục trêu chọc: "Giận à?"

Đàm Tinh Uý hừ một tiếng: "Trà chanh dâu tằm, năm phần đường."

Giọng vừa dứt, ý cười của Tô Nhứ càng đậm hơn.

Nàng cũng bất giác cười theo: "Chị cười cái gì?"

Tô Nhứ đưa một túi trà sữa giấu sau lưng ra.

Đàm Tinh Uý kinh ngạc: "Không phải chứ?"

Tô Nhứ: "Không phải."

Đúng là không phải, là trà ô long đào bảy phần ngọt.

Cũng được, cũng đúng.

Đàm Tinh Uý duỗi tay định lấy, nhưng bị chị ấy rụt lại.

Tô Nhứ: "Để chị mua cho em ly khác."

Nàng giành lại chiếc túi: "Không cần, em muốn ly này."

Tô Nhứ buông tay cho nàng, nhưng cũng lấy điện thoại ra: "Quán nào bán trà chanh dâu tằm?"

Lẽ ra Đàm Tinh Uý nên khách sáo vài câu, không cần đâu, ly này là được rồi, mua nhiều thế làm gì em uống không hết, nhưng cơ thể lại tự động sáp lại gần chị, chỉ vào ứng dụng giao đồ ăn của Tô Nhứ và nói: "Quán này ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!