Chương 7: Khó xử

Sống những ngày tràn ngập khói lửa nhân gian cùng với Sở Lâm Lang tuy cũng có chút tư vị, nhưng lâu dần khiến người ta luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Mãi đến khi tiếp xúc với Doãn tiểu thư, hắn mới bừng nhận ra, hóa ra là thiếu thứ tri âm tao nhã này.

Trong mắt Chu Tùy An, giao lưu bằng thơ sao có thể dùng tình riêng nam nữ để hình dung? Dù sau này hắn thỉnh thoảng thư từ qua lại với Doãn tiểu thư cũng toàn là đàm luận thơ ca, chỉ là giao lưu thuần khiết nhất của những người bạn văn nhân mặc khách mà thôi!

Còn tâm tư của trưởng bối hai nhà đều do bậc đằng trên quyết định, thì có liên quan gì đến người có tâm tư thuần khiết như hắn?

Mà tình nghĩa tri âm cao sơn lưu thủy này muốn giải thích với một phụ nhân không thông thạo văn chương, quả thật có hơi hao tâm tổn sức.

Nghĩ vậy, sự áy náy vô cớ trước đó của Chu Tùy An bỗng chốc tiêu tan: "Lời nàng nói là có ý gì? Ta suốt ngày bận rộn công vụ đến mức sứt đầu mẻ trán, còn phải dọn dẹp đống lộn xộn của nàng, nàng nói xem ta có tâm trạng rảnh rang gì mà tính toán?"

Lúc này Sở Lâm Lang chỉ còn lại cảm giác bực bội vì bị che mắt

- hóa ra không phải là bà bà để ý, mà là Chu Tùy An khó quên tình xưa, muốn tái hợp lại duyên cũ!

Nghĩ vậy, khóe mắt nàng ngấn lệ, trừng mắt nhìn Chu Tùy An mà không nói gì.

Tuy Sở Lâm Lang sinh ra mảnh mai lãnh đạm, nhưng bình thường luôn là gương mặt tươi cười, chào đón ngườ kháci, rất ít khi sầu xuân thương thu. Chu Tùy An cũng không nhớ nổi lần cuối cùng nàng khóc là khi nào.

Chu Tùy An vốn rất yêu thương Lâm Lang, vừa thấy nàng hiếm khi yếu mềm mà rơi lệ, hắn không khỏi đau lòng, không nhịn được mà ôm lấy nàng vỗ về sau lưng: "Chỉ là mẫu thân ta giao thiệp với cố nhân, nàng cũng cần gì phải nổi giận như vậy?"

Sở Lâm Lang thấy Chu Tùy An không định nhận, nàng cũng không ép, chỉ ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn: "Mẫu thân có ý định gì, chẳng lẽ chàng còn không biết? Ta đã đi chùa xin quẻ rồi, cao tăng nói mệnh ta có hai trai hai gái, có thể ghép thành hai chữ "tốt"! (*) Ta lại mới cầu được phương thuốc bồi dưỡng thân thể, chàng gấp gáp như vậy, không thể cho ta thêm ít ngày sao?"

(*Chữ "

" (hảo) được cấu tạo từ 2 bộ phận. Bên trái là chữ "

" (nữ) có nghĩa là con gái, phụ nhân. Bên phải là chữ "

" (tử) có nghĩa là con trai, đứa trẻ.)

Chu Tùy An ghét nhất là khi Sở Lâm Lang mê tín những thứ thần thần quỷ quỷ này, nghe vậy, hắn có chút mất kiên nhẫn: "Nàng cũng nên thương xót mẫu thân một chút, bà ấy hàng ngày bị người ta hỏi chuyện con cháu trong nhà, cũng là nóng lòng nên cách nào cũng muốn thử vậy thôi. Còn ý định của bà ấy, ta không đồng ý là được rồi! Nhưng thái độ của nàng là sao, vừa nãy suýt nữa đã lật bàn bỏ đi rồi!"

Nếu là mấy năm trước, nghe quan nhân nói chàng không đồng ý, Sở Lâm Lang nhất định sẽ lòng đầy mật ngọt, tình nồng.

Nhưng bây giờ, trải qua mấy lần cầu tự mệt mỏi bất thành, nàng nghe ra, câu "không đồng ý" của Chu Tùy An cũng mang theo chút bất đắc dĩ.

Sở Lâm Lang im lặng một lúc, lau khô nước mắt, hít sâu một hơi rồi không định dây dưa chuyện Doãn Tuyết Phương nữa, nàng lời ít ý nhiều mà nói: "Nếu mẫu thân nhất định cho chàng nạp thiếp, ta làm tức phụ cũng không thể phản đối, nhưng... không thể là Doãn Tuyết Phương!"

Chu Tùy An khẽ hơi nhíu mày, nhìn Sở Lâm Lang với vẻ không thể hiểu nổi: "Tiểu thư Doãn gia đâu có đắc tội gì với nàng, sao nàng lại buông lời gièm pha người ta như vậy?"

Người một nhà đã sớm có định ý, chỉ giấu mỗi mình nàng. Hai người đã lén lút thư từ qua lại riêng với nhau, Chu Tùy An lại còn hỏi Doãn tiểu thư đã làm gì đắc tội nàng?

Nàng chỉ là ghen tuông không dung được một ai khác! Không thể nhìn nổi hắn ta trước mặt nàng liếc mắt đưa tình với nữ tử khác, làm thơ phú cái mẹ phụ thân nhà hắn ta!

Nghĩ vậy, nàng trừng mắt nhìn Chu Tùy An: "Vốn tưởng chỉ là cố nhân tình cờ gặp, mẫu thân chủ động nảy sinh ra ý định này thì cũng thôi. Nhưng giờ xem ra lại là Doãn gia gấp gáp tìm nhà tiếp theo cho nhi nữ, chủ động nối lại tình xưa với Chu gia. Ta chỉ muốn hỏi, nếu hai người các người là trời sinh một cặp, vậy sao trước kia lại không có kết quả?"

Chu Tùy An sững người, hắn hơn Doãn Tuyết Phương tám tuổi, hồi đó hai nhà hình như đúng là có từng bàn chuyện đính hôn từ nhỏ, nhưng sau khi phụ thân hắn gặp chuyện, đương nhiên là không có kết quả rồi!

Hắn không nói gì, nhưng Sở Lâm Lang đã suy đoán ra đại khái từ mấy lời tán gẫu của bà bà với Doãn phu nhân: "Chẳng phải là Chu gia hồi đó gặp nạn, công công bị kiện tụng làm liên luỵ đến mất chức, người ta tránh còn không kịp sao? Lúc ta mới gả vào Chu gia, cuộc sống khó khăn muôn phần, đâu thấy ai gửi nữ nhi đến cửa chơi. Giờ thì những ngày cực khổ rốt cuộc cũng qua, chàng cũng làm đến thông phán, đột nhiên lại liên lạc đến tình nghĩa tỷ muội. Là sao vậy?

Là vì Chu gia giờ đây đã khá giả, đủ tư cách bù đắp thiếu sót cho Doãn gia rồi sao? Chu đại nhân, ngài đúng là không biết ghi thù! Nếu lòng dạ rộng lượng như vậy, sao riêng với Trương Hiển thì lại không nhân nhượng, cứ không chịu nhận thua cúi đầu?"

Nghĩ đến việc nàng khuyên Chu Tùy An đến cửa bồi tội mà hắn ta cứ cứng đầu không chịu, Sở Lâm Lang càng tức giận đến sôi máu.

Chu Tùy An không nói lại được Sở Lâm Lang, qua lại mấy câu như vậy đã bị Sở Lâm Lang nói đến mức không chống đỡ nổi, lại càng bị kích động khi nhớ lại cảnh Chu gia gặp nạn khắp nơi bị từ chối.

Lúc đó Doãn gia đúng là lấy cớ về quê thăm thân nhân nên không có ở phủ mà trốn tránh góa phụ cô nhi bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!