Chương 16: Diêm vương đến cửa

Nghĩ đến Tư Đồ Thịnh từng dùng điển cố dằn mặt mình, Sở Lâm Lang vội biểu thị mình không phải là phụ nhân lộng quyền, không dám buông rèm chấp chính chuyện của phu quân.

Tư Đồ Thịnh nghe vậy không nhịn được mà hơi nhíu mày: "Phu nhân cho rằng ý ta nói là như vậy sao?"

Hắn ta cười tự giễu ròi giải thích: "Hai vị nữ tử này tài học thông minh, chút nào không thua bậc nam nhi cùng thời, tuy thân là nữ tử nhưng lại định quốc an bang, không phải như những kẻ cổ hủ, hẹp hòi kia chỉ biết chê bai, không biết chấp nhận..."

Sở Lâm Lang chớp chớp mắt, thử thăm dò: "Vậy... Tư Đồ đại nhân nói những điều này là kể chuyện xưa, hay là... khen ngợi nô gia?"

Tư Đồ Thịnh nghĩ một chút, nhạt giọng nói: "Tại hạ có việc cầu xin, tất nhiên phải nói lời hay nghe, tiếc là tại hạ tài đội mũ cao (*) so với phu nhân vẫn kém một chút..."

(*Tài đội mũ cao ở đây chỉ tài ăn nói, tâng bốc người khác.)

Sở Lâm Lang thở phào, vội cười hì hì nói: "Ta từ nhỏ ít đọc sách, tất nhiên nghe không hiểu kinh nghĩa cao thâm của tiên sinh, ngài có việc gì cần nô gia giúp, cứ nói thẳng là được."

Loại danh sách lại mục địa phương này có gì quan trọng chứ? Cần gì đội mũ cao tâng bốc nàng? Nàng sau này nhất định sẽ sai người đưa đến.

Tư Đồ Thịnh cảm tạ Sở phu nhân rồi định quay người rời đi. Nhưng vừa đi được mấy bước, hắn ta lại dừng lại, quay đầu cân nhắc một chút rồi hỏi: "... Chu đại nhân đối đãi với phu nhân có tốt không?"

Sở Lâm Lang nói chuyện với vị này phải cẩn thận đến tám trăm con mắt, nghe hắn ta đột nhiên hỏi vậy, nàng sững người, nhưng miệng đã lập tức đáp: "Chàng ấy là phu quân của ta, tất nhiên đối đãi ta rất tốt."

Tư Đồ Thịnh liếc nhìn Sở Lâm Lang, khóe miệng dường như mang chút ý châm chọc: "Thấy phu nhân hết lòng giúp đỡ lang quân, mong hắn một đường thăng tiến, không biết có từng nghe câu 'Hối giáo phu quân mịch phong hầu' chưa?" (*)

(*Hối giáo phu quân mịch phong hầu mang nghĩa là hối tiếc vì đã bảo phu quân tìm cách được phong tước hầu.)

Sở Lâm Lang đúng là có từng nghe qua, nàng nhớ trước kia bà điên hàng xóm ở quê cứ la hét câu này, sau này mới biết hóa ra đó là một câu thơ cổ.

Tư Đồ Thịnh im lặng một lúc, tiếp tục nói: "Cần biết việc trên đời đều có được có mất. Phu nhân phải biết dừng đúng lúc, tránh cho mất nhiều hơn được.."

Nói xong, hắn ta cũng không nói thêm rồi quay người tiêu sái rời đi.

Vị này nói chuyện vốn lúc nào cũng như mây mù, Sở Lâm Lang luôn không nắm bắt được thái độ thực sự của y.

Nàng nghe mà đầu óc mù mịt, liền vô thức bước lên mấy bước, đứng từ chùa núi trên cao nhìn Tư Đồ Thịnh men theo con đường vừa đi qua, sải bước đi xuống núi.

Nhìn đường nhỏ hắn ta đi, Sở Lâm Lang đột nhiên ngộ ra: Chẳng lẽ... hắn ta vừa rồi nhìn thấy mình từ núi đối diện nên mới men theo đường núi nhỏ này mà đuổi theo như vậy sao?

Nếu vậy, những lời của mấy mụ lắm điều, hắn ta nhất định cũng đã nghe thấy rồi.

Chắc chắn là nghe Chu Tùy An bị thê tử dữ dằn quản chặt, ngay cả nạp thiếp kéo dài hương khói cũng không dám, Tư Đồ Thịnh mới nói như vậy chứ?

Lời nói ẩn ý chẳng lẽ đang ám chỉ Chu Tùy An sau này làm quan to sẽ bỏ rơi thê tử nghèo hèn? Không đúng, nếu quan nhân đắc tội hắn ta, hắn ta hẳn nên coi mấy lời đồn nhảm đó là trò cười mà nghe.

Dù sao đường đường là thông phán một châu lại bị phu nhân hậu trạch nắm đằng chuôi, ngay cả nạp thiếp nối dõi cũng không xong thì phải là hạng bất lực vô dụng như nào chứ?

Nàng hiểu ý tứ ngầm của Tư Đồ Thịnh lúc nãy rồi. Câu "hối giáo phu quân mịch phong hầu" kia, hẳn là Tư Đồ Thịnh đang mỉa mai nàng rằng nếu ghen tuông như vậy, chi bằng ở vùng quê nghèo này sống yên ổn cả đời với phu quân bất lực vô dụng không có tiền đồ đi?

Như vậy chẳng phải là làm lỡ tiền đồ của Chu Tùy An sao?... Hối giáo phu quân mịch phong hầu, quả thật có chút đạo lý. Nếu nàng và Chu Tùy An cứ sống nghèo khổ ở quê, mỗi ngày lo toan chuyện cơm ăn lạnh nóng, cho dù nàng không thể sinh nở cũng sẽ không có chuyện sóng gió nạp thiếp như bây giờ.

Nhưng Chu Tùy An ngoài là phu quân còn là ân nhân cứu mạng của nàng. Tình có thể nhạt, nghĩa thì mãi còn!

Nàng sao có thể vì tâm tư nhỏ nhặt của mình mà hủy hoại đi tiền đồ tốt đẹp của phu quân?

Sở Lâm Lang không phải như vị thư lại phu nhân kia, cho dù tay có cầm cơm mỡ lợn, cũng không nỡ lòng cho phu quân ăn...

Trên đường về hôm đó, Sở Lâm Lang có hơi lơ đãng, ngay cả tri phủ phu nhân hỏi mấy lần cũng suýt không tiếp lời được.

Khi về đến nhà, Đông Tuyết lén báo với nàng, nói hôm nay lão phu nhân thừa lúc nàng không có nhà mà tìm mấy người môi giới về.

Nếu là trước kia, Sở Lâm Lang nhất định sẽ bóp ch ết mầm mống này, tuyệt không để lại hậu hoạn gì. Mấy chiêu qua lại này là vở kịch quen thuộc của bà bà và nàng dâu rồi. Nhưng Đông Tuyết phát hiện, lần này nàng nói xong, đại nương tử vẫn thản nhiên như không hiểu ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!