Sở Lâm Lang ngẩng đầu nhìn Sở Hoài Thắng lâu ngày không gặp, hít sâu mấy hơi mới đem nuốt hết mấy lời mắng chửi vào bụng.
Khi nàng chưa xuất giá, không ít lần cãi lại Sở Hoài Thắng, nàng không sợ bị đánh mắng, nhưng cuối cùng người chịu lửa giận lại là người thân mẫu sống phụ thuộc vào người khác.
Vì Tôn thị, nàng có thể làm như không nghe thấy lời Sở Hoài Thắng, chỉ coi như tiếng đánh rắm bực mình.
Sở Lâm Lang theo Tôn thị lên lầu, hướng về Sở Hoài Thắng thi lễ: "Thân thể phụ thân có khỏe không?"
Sở Hoài Thắng ra vẻ làm phụ thân, ngồi trên chiếc ghế cũ sơn lốm đốm của quán trọ, thổi bọt trà trong chén, lạnh lùng nói: "Khỏe hay không, nữ nhi bất hiếu như ngươi cũng chẳng để tâm, đúng là một khi thành phu nhân quan gia thì đầy vẻ kiêu ngạo, nếu ta không đến, ngươi đã quên mình còn có phụ mẫu sao?"
Sở Lâm Lang không nói tiếng nào, mặc cho Sở Hoài Thắng mắng, Tôn thị bên cạnh sốt ruột mím môi, cuối cùng run rẩy nói: "Lão gia, ngài nguôi giận đi, Lâm Lang đã đến gặp ngài rồi đây..."
Sở Hoài Thắng trừng mắt nhìn Tôn thị, Tôn Phù lập tức như con chim cút co cổ lại, không dám nói nữa.
May mà ông ta nhớ ra mục đích lần này đến Liên Thành, cuối cùng cũng thôi mắng, bắt đầu giống như đúng mực hỏi han tình hình gần đây của Sở Lâm Lang, nhưng câu chuyện cứ xoay quanh tế tử (*), lời nói ẩn ý muốn dò la tình hình gần đây của Chu Tùy An.
(*Tế tử: Con rể)
Sở Lâm Lang lo cha có ý đồ bất chính, lại muốn gây phiền phức cho Chu Tùy An, nên vội vàng ngăn miệng Sở Hoài Thắng trước khi ông ta mở lời: "Lục điện hạ mang chiếu chỉ hoàng gia đến Liên Thành, quan viên trên dưới đều treo tâm can ở phủ nha chờ lệnh, quan nhân nhà con đã mấy ngày không về nhà, e là không thể gặp phụ thân nên đã đặc biệt nhờ người nhắn lời, bảo con chuẩn bị nhiều lễ vật cho phụ thân..."
Sở Hoài Thắng vừa nghe Chu Tùy An không thể đến gặp mình, lông mày râu ria lập tức xụ xuống, đập bàn nói: "Đúng là không còn nghèo rớt mồng tơi như lúc cưới nữ nhi ta nữa! Làm quan tí tẹo đã chạy đến trước mặt nhạc phụ ra vẻ! Nếu vậy, ta thật sự phải tự mình đến phủ nha bái kiến hắn, cũng để đồng liêu của hắn biết chuyện bại hoại hắn làm năm đó!"
Vì năm đó nữ nhi và Chu Tùy An không phải hôn nhân mai mối, Sở Hoài Thắng luôn nắm chắc điểm này. Nhưng chuyện này lúc đầu hai nhà đều mặc nhiên chấp nhận, tuy không đường hoàng nhưng cũng không phạm pháp.
Nhưng Chu Tùy An giờ đã làm quan rồi, phải cần mặt mũi thanh danh, nắm chắc điểm này, không sợ hắn không nghe lời!
Nói xong, Sở Hoài Thắng liền đợi nữ nhi cúi mắt cầu xin mình.
Nhưng Sở Lâm Lang vẫn không nhúc nhích, chỉ điềm tĩnh nói: "Phụ thân đến vào buổi sáng, hẳn cũng thấy cảnh tượng ở lầu cổng thành rồi, hơn chục cái đầu to như dưa hấu lăn đầy đường, phải quét dọn nửa ngày mới lau sạch máu. Người là muốn quan nhân nhà con mất đầu rồi đến gặp người mới tính là không ra vẻ sao? Con không sợ gì khác, chỉ sợ người liều lĩnh như vậy xúc phạm quý nhân, đến lúc đó... con còn phải cùng mẫu thân phải ra đường nhặt đầu người..."
Buổi sáng vừa khéo là lúc đem bọn tùy tùng ác bá hành thích hoàng tử bị chém đầu giữa phố, Sở Hoài Thắng đi ngang qua không may nhìn thấy mấy cái, bữa tối có thể bớt ăn mấy bát lớn, giờ lại nghe Sở Lâm Lang nói vậy, ông ta nhất thời cũng không biết cãi lại thế nào, càng không có gan vô lại chạy đến phủ nha gây rối.
Nhưng bị lời đó của Sở Lâm Lang làm nghẹn, ông ta lại mắng: "Phủi phui, dám nguyền rủa cả phụ thân ngươi! Hắn không có đây, ngươi cứ nhắn lại một tiếng, huynh trưởng ngươi cứ nhàn rỗi ở nhà cũng không phải chuyện tốt, xem trong phủ nha của hắn còn có chức quan nhàn rỗi nào không, sắp xếp cho huynh trưởng ngươi."
Huynh trưởng mà ông ta nói chính là đích huynh cùng khác mẹ của Sở Lâm Lang
- Sở Nhân Phượng, cũng là kẻ năm đó xúi giục phụ thân đem thứ muội đi làm thiếp.
Tên huynh trưởng này tuy tên là nhân trung long phượng, kỳ thực là tên vô dụng không bằng móng gà, ăn chơi đủ thứ không gì không tinh, lại không làm nên chuyện gì chính đáng, đúng là kẻ ăn chơi trác táng.
Lúc trước hắn giúp việc buôn bán trong nhà, liên tục lỗ vốn, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu thứ muội là Sở Lâm Lang đây cùng quản sổ sách, khiến Sở Lâm Lang bị Sở Hoài Thắng đánh, không biết phải thanh minh thế nào.
Sau đó tên Sở Nhân Phượng này nhờ vả quan hệ mà lại kiếm được chức tiểu lại ở quê nhà Giang Khẩu. Ai ngờ lại vì trêu hoa ghẹo nguyệt, dan díu với thiếp của quan trên mà bị đánh trong hậu viện.
Nếu không phải Sở Hoài Thắng bỏ ra một khoản tiền lớn, chỉ sợ hai chân Sở Nhân Phượng đều bị người đánh gãy.
Giờ hắn nhàn rỗi ở nhà, Sở Hoài Thắng cảm thấy không phải cách hay, liền muốn nhờ đường của tế tử để nhi tử lại thăng quan tiến chức.
Sở Lâm Lang từ thư từ của mẫu thân trước kia đã biết hành vi của vị huynh trưởng long phượng này, nghe phụ thân nói xong, nàng chỉ cười lạnh: "Quan nhân chỉ là thông phán nhỏ, tuy quản lý một số việc, nhưng nhân sự đều do tri phủ địa phương quản. Có chức quan nhàn rỗi nào cũng sắp xếp hết cho thân thích của tri phủ đại nhân rồi. Hơn nữa, người ta đi cửa sau ít nhất cũng xuất thân tú tài, biết chút chữ nghĩa, không biết mấy năm gần đây vị huynh trưởng kia có thi được công danh gì không để quan nhân mang ra nói được?"
Sở Hoài Thắng lại bị nghẹn không nói nổi nên lời, không nhịn được lại mắng Sở Lâm Lang chỉ biết lo vinh hoa phú quý cho mình, không quan tâm sống chết của huynh đệ, lòng dạ đen tối, tiện thể mắng luôn Tôn thị xuất thân hèn mọn, hạt giống hạ tiện, dạy dỗ không được một đứa con tốt.
Sở Lâm Lang nghe không nổi, định cãi lại phụ thân lại bị Tôn thị bóp chặt tay, không cho nàng cãi lại ông nữa.
Sở Hoài Thắng mắng lâu rồi cũng mệt mỏi, thêm vào cơn nghiện hút thuốc nước, liền gọi ngay mỹ thiếp mới nạp đỡ mình về phòng nghỉ ngơi.
Sở Lâm Lang cuối cùng cũng có thể về phòng mẫu thân, nói chuyện riêng với Tôn thị.
Từ miệng mẫu thân nàng mới biết, hóa ra Sở Hoài Thắng đến đây không phải chỉ đến vòi vĩnh nàng, mà là có một vụ mua bán cần định xong, tiện thể mới đến Liên Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!