Chương 6: (Vô Đề)

🪳 Chương 6. Gián bị chia tay 🪳

50

Văn Tuyết Tùng tự nhủ, sao gã có thể ngủ với một con gián được chứ? Không đời nào! Tuyệt đối không thể nào!

Chắc chắn đó là ảo giác thôi! Gián làm sao biến thành người được! Gián làm sao biết nói chuyện! Gián lại càng không thể đánh nhau được!

Văn Tuyết Tùng chọn cách quên phắt cái sự thật hoang đường dị thường này đi, cưỡng ép bộ não mình đóng lại, ngủ li bì suốt hai ngày, tỉnh dậy xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

51

Văn Tuyết Tùng nhận được một tin nhắn WeChat từ Giản Lang, chỉ vỏn vẹn hai chữ kèm một dấu chấm than: "Chia tay!"

Phản ứng đầu tiên của gã là: Tên này nằm mơ à!

Dù có chia tay thì cũng phải là gã nói trước, chứ không đời nào tới lượt Giản Lang!

Văn Tuyết Tùng nổi trận lôi đình gọi điện lại, Giản Lang bắt máy, lạnh nhạt hỏi: "Chuyện gì?"

Giọng y nghe rất uất ức, như thể vừa khóc xong một trận. Văn Tuyết Tùng tức giận gầm lên: "Cậu nhớ cho kỹ, là tôi đá cậu, chứ không phải cậu đá tôi..." Gã định nói thêm câu: Giản Lang, cút ngay đến nhà tôi, mang hết mấy cái đồ đạc rách rưới của cậu đi cho khuất mắt.

Ai dè "píp" một phát, đầu dây bên kia đã cúp máy thẳng thừng.

Đáy mắt Văn Tuyết Tùng cuộn lên một cơn mưa rền gió dữ, khuôn mặt đẹp trai vặn vẹo biến hình. Gã nghiến răng nghiến lợi nghĩ: "Quả nhiên đi làm xưởng mía về kiến thức rộng mở, gan cũng to ra rồi đấy!"

52

Giản Lang sau khi cúp điện thoại òa lên khóc nức nở. Y chẳng muốn chia tay với chồng chút nào, cứ rời xa gã là tim y lại đau thắt, ăn không ngon, ngủ không yên, mất ngủ ba ngày ba đêm.

Anh em nhà chuột không ngừng nói xấu Văn Tuyết Tùng: "Hắn có tốt đẹp gì với chú đâu, chú thích hắn chỗ nào cơ chứ?"

Giản Lang đột nhiên ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe phản bác: "Anh không hiểu anh ấy tốt thế nào đâu! Anh ấy tốt lắm! Anh ấy cho tui tiền tiêu này, mua bánh kem cho tui này! Oaoa... tui chỉ thích mỗi anh ấy thôi, anh ấy đẹp trai, dáng chuẩn, cả thế giới này tui chỉ thích mình anh ấy thôi."

Anh em nhà chuột chỉ biết lắc đầu, đúng là "nồi nào vung nấy", cái ca lụy tình giai đoạn cuối này hết thuốc chữa rồi.

53

Văn Tuyết Tùng thấy quần áo, giày dép của Giản Lang vẫn còn trong tủ, gã cố ý chụp một tấm hình gửi qua cho Giản Lang, đầy vẻ ác ý: "Đến lấy ngay đi, không tôi ném hết vào thùng rác đấy."

Giản Lang không trả lời gã.

Văn Tuyết Tùng bực bội muốn phát điên. Cơ thể gã dạo này phát sinh tật xấu khiến gã phiền lòng lắm rồi, giờ còn phải đối phó với cái cậu bạn giường này nữa.

Văn Tuyết Tùng thái độ cứng rắn, gửi một tin nhắn thoại: "Đừng giả chết với tôi, hôm nay không trả lời WeChat, sau này đừng bao giờ vác mặt đến gặp tôi nữa."

54

Văn Tuyết Tùng đợi suốt một tháng trời Giản Lang không hồi âm lấy nửa chữ.

Gã bắt đầu suy diễn lung tung: Chắc là Giản Lang tìm được "kim chủ" mới rồi chứ gì?

Cái kiểu người ngốc nghếch như y, chỉ cần ngoắc tay một cái là lên giường được ngay, làm cho người ta mê muội đến thần hồn điên đảo luôn ấy chứ.

Tên ngốc đó... cái loại ngốc nghếch hiếm có khó tìm như thế nếu lọt vào tay kẻ khác, Văn Tuyết Tùng không dám tưởng tượng nổi. Gã vừa cắn móng tay vừa đi tới đi lui trong biệt thự, làm kinh động đến gián nhỏ và anh em nhà chuột đang ngủ trong hang.

Gián nhỏ hỏi: "Ảnh làm cái gì thế? Nửa đêm không ngủ à?"

Anh em nhà chuột đáp: "Mất ngủ chứ gì, hạng trai tồi làm chuyện xấu, sợ gặp báo ứng không ngủ được đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!