Chương 3: (Vô Đề)

🪳 Chương 3. Gián nhỏ ghen rồi 🪳

20

Trợ lý định lái xe vào bệnh viện, nhưng Văn Tuyết Tùng lại bắt cậu ta lái thẳng về nhà. Cậu ta thầm nghĩ: Tại sao chứ?

Cái cậu chàng trông hơi ngốc nghếch này bị xe tông, kéo dài nãy giờ, dù hiện tại không đau nhưng chắc chắn là có nội thương, phải đi bệnh viện chứ ta!

Aizz, mà cũng đúng, biết đâu đây lại là một ca ăn vạ. Thừa lúc không ai chú ý nằm lăn ra dưới bánh xe, tự tát vào mặt mình mấy cái cho trầy da để tới tống tiền cũng nên.

Đang đợi đèn đỏ, trợ lý liếc nhìn gương chiếu hậu một cái, mẹ ơi, cậu ta suýt thì cắn đứt đầu lưỡi. Không ngờ, thật không ngờ Ảnh đế lại là gay sao?

Cậu trai kia trông cũng rất thân thiết với gã, còn rúc vào lòng Văn Tuyết Tùng mà khóc lóc!

Y còn thút thít: "Chồng ơi, mông em đau quá." Thật mẹ nó nổi hết cả da gà, tởm quá đi thôi.

21

Giản Lang vui sướng phát điên lên được. Chồng cho y ôm, còn hôn vào mặt y, lại còn nhẹ nhàng ôn tồn nữa. Chỉ có điều về tới nhà là gã lại bắt y đi rửa mông.

Y chẳng muốn rửa chút nào!

Y đã tắm rửa sạch sẽ mới đi tìm chồng mà! Mông sạch sẽ thơm tho lắm, chẳng dính tí gì đâu!

22

Trợ lý mang hộp thuốc đến, chưa đi ngay, cứ do dự không biết có nên cảnh cáo cái cậu tên Giản Lang này không. Tuổi còn nhỏ mà đã dám có loại giao dịch tiền sắc này với Ảnh đế, nếu chuyện này truyền ra ngoài, Văn Tuyết Tùng chắc chắn sẽ bị fan chửi cho vuốt mặt không kịp.

Trợ lý tỏ vẻ hung dữ: "Xong đêm nay thì cút ngay đi nhé, đừng có mơ tưởng chụp choẹt mấy cái ảnh không nên chụp, nếu không tôi xử đẹp cậu đấy."

23

Giản Lang tức giận chống nạnh. Cái tên trợ lý này sao dán đối xử với y như thế? Với lại, Văn Tuyết Tùng là chồng y, y cứ chụp đấy, chụp đấy! Hơn nữa tộc gián nhà y mạng lớn lắm, con người chẳng đánh chết nổi đâu!

Giản Lang đuổi cậu ta đi rồi leo tót lên giường.

24

Một kẻ ham chơi gặp một kẻ lụy tình, đúng là "củi khô lửa bốc", hai đứa tự nhiên lại lăn ra giường.

Giản Lang đã bị "phá thân" rồi nên có kinh nghiệm, y hớn hở tự n*ng m*ng mình lên, cười đến ngốc nghếch: "Chồng ơi, lần này làm lâu một chút được không? Lần trước anh làm nhanh quá." Y thẹn thùng xoắn xuýt, càng nói càng thấy tủi thân: "Lần trước người ta còn chưa kịp sướng anh đã bỏ đi rồi."

Văn Tuyết Tùng nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt phượng nheo lại. Mẹ kiếp, cái tên fan cuồng chết tiệt này, gã cho ngủ cùng là may lắm rồi mà còn dám đưa ra yêu cầu.

Với lại, ai con mẹ nó nhanh hả?

Rõ ràng lần trước gã làm y ròng rã năm tiếng đồng hồ, làm y gào khóc thảm thiết cơ mà.

25

Dẹp hết đi! Ảnh đế nổi giận, chẳng thèm hôn môi, chẳng thèm dùng bao, cũng bỏ qua luôn màn dạo đầu trực tiếp lâm trận, khiến Giản Lang chỉ còn biết thốt ra những từ đơn vô nghĩa, nước mắt đầm đìa xin tha.

Xong việc thì sướng thật đấy, nhưng Ảnh đế đúng hạng tra nam, xong chuyện là đắp chăn ngủ thẳng cẳng. Nửa đêm gã thức dậy, không bật đèn, vừa mở mắt ra đã thấy trong góc phòng có một con gián nhỏ mắt phát ra ánh hồng đang giám sát mình.

Gã nhích sang trái một bước, con gián mặt đen kia cũng nhích theo.

"Giản Lang!" Gã sờ sang bên phải giường, cái tên Giản Lang chết tiệt lại biến đâu mất tiêu, lừa tình xong chạy à?

Đèn vừa bật lên, Văn Tuyết Tùng vào bếp lấy thuốc diệt côn trùng để giết con gián này cho bằng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!