🪳Chương 2. Dè dặt yêu anh🪳
13
Gián nhỏ bị con người làm cho hao tổn thân xác, không còn đủ linh lực để duy trì hình người, đành phải dùng mấy cái chân đen đúa bò đi tìm Văn Tuyết Tùng.
Lúc tìm được Văn Tuyết Tùng thì gã đang tham gia dạ tiệc, tay ôm một cô gái xinh đẹp nhẹ nhàng khiêu vũ. Dựa vào cái gì chứ? Buông tay ra! Không được sờ! Đó là người đàn ông của tui!
Gián nhỏ ghen đến đỏ cả mắt, nấp dưới gầm bàn gồng mình lên, đôi cánh rung bần bật phát ra tiếng vo ve không dứt, lửa giận ngút trời.
Văn Tuyết Tùng là chồng gián của nó, mà trong gia tộc nhà gián vốn thờ phụng chế độ một vợ một chồng. Đã ngủ với nhau rồi thì tuyệt đối không cho phép Văn Tuyết Tùng lăng nhăng với nam nữ nào khác!
Gián nhỏ biến đau thương thành động lực, lấy đà bay vút lên, vỗ cánh phạch phạch rồi "bép" một phát, đáp ngay xuống vai cô gái kia.
14
Gián nhỏ nghiêng cái mặt đen thui, đôi mắt si mê đầy hưng phấn, đứng trên váy cô gái thẹn thùng xoa chân. Động tác của Văn Tuyết Tùng khựng lại, gã tự hỏi mình gặp ma rồi sao?
Sao ngày nào cũng thấy gián thế này?
"Chồng ơi! Cuối cùng em cũng tìm được anh!" Giản Lang hớn hở ngước khuôn mặt nhỏ lên, cầu xin chồng liếc nhìn mình một cái. Thậm chí sau khi nói xong, nó còn ngồi phịch xuống váy cô gái, giơ hai cái chân đế lên cho Văn Tuyết Tùng xem, nước mắt lã chã: "Chân em đau quá, em bò suốt một ngày một đêm rồi, mòn đến nổi cả mụn nước đây này."
Tiếc thay, Văn Tuyết Tùng chẳng hiểu tiếng gián.
Gã nén cơn buồn nôn, cau mày, lẳng lặng cầm chiếc kẹp gắp đồ ngọt trên bàn lên kẹp chặt lấy Giản Lang.
Giản Lang hạnh phúc khôn xiết, ngoan ngoãn ôm lấy cái kẹp, cứ tưởng chồng đã nhớ ra mình.
Dù sao nó đã từng nói với Văn Tuyết Tùng mình là gián rồi mà.
Giây tiếp theo, Văn Tuyết Tùng ném thẳng gián nhỏ vào nồi nước đang sôi sùng sục định luộc chết nó. Giản Lang thét lên kinh hoàng: "A a a a cứu mạng a a a a a a!!! Chồng ơi!!! Em là vợ anh mà! Sao anh nỡ lòng làm tổn thương em như thế!!!"
15
Văn Tuyết Tùng không phải gặp ma, mà gã đang nghi ngờ kiếp trước mình có nợ máu gì với gia tộc nhà gián hay không. Tại sao cứ hễ ngước mắt lên là thấy một con gián treo mình trên đèn chùm, ánh mắt rưng rưng nhìn gã?
Liếc mắt sang trái, thấy một con gián đang dán chặt vào cửa sổ sát đất tầng 32 nghe lén gã nói chuyện.
Chưa, chưa hết, lúc đi vệ sinh, con gián kia còn đứng ngay ngắn chỉnh tề bên cạnh cuộn giấy vệ sinh, khoanh chân trước đầy vẻ giận dỗi kiểu: Tui đang dỗi đấy, mau dỗ dành tui đi.
Đúng là quỷ tha ma bắt, gián thành tinh rồi! Lại còn học đòi làm bộ làm tịch y như người thật!
Văn Tuyết Tùng không chịu nổi nữa, tay không chộp lấy con gián rồi búng tay một phát, vứt thẳng nó xuống dưới.
Tầng 32, chắc chắn là chết không kịp ngáp.
16
Trợ lý đang ngồi dưới lầu ăn cháo, ông chủ bảo cậu ta đợi ở đây, mười phút sau gọi điện cho gã, giả vờ như gã say rượu để lái xe đưa gã về.
Đột nhiên trên trời có tiếng kêu vọng xuống: "Tránh ra a a a a! Cứu mạng a a a a!!!"
"Ai kêu cứu mạng thế?" Trợ lý ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên trời.
Nhìn suốt 30 giây chẳng thấy vật thể lạ nào, không có người rơi, cũng chẳng có rác rụng. Chắc là nghe nhầm, cậu ta thở dài định ăn tiếp, ai ngờ vừa lật cái thìa lên đã thấy một con gián nhỏ lành lạnh nằm chình ình trong đó.
"Oẹ..." Trợ lý vứt bát cháo đi, bám vào đầu xe nôn thốc nôn tháo. Tiệm cháo này mất vệ sinh quá, cậu ta nhất định phải đánh giá một sao!
17
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!