🪳 Chương 1: Đừng có chọc gián 🪳
1
Giản Lang là một con gián nhỏ số khổ, từng chết đi sống lại dưới tay cùng một gã đàn ông tận mười lần. Hết bị gã giẫm chết, lại bị gã dùng đá đập chết. Hay tin người đàn ông kia lại đầu thai chuyển thế, Giản Lang ở tận chốn rừng sâu núi thẳm tức tối bò tới bò lui, ra sức xoa xoa đôi chân, hạ quyết tâm lần này phải dùng tấm thân kinh dị của mình để dọa cho gã khóc thét mới thôi.
Giản Lang rung rung hai cái râu nhỏ linh hoạt, rồi lén bò vào... ly trà của ảnh đế Văn Tuyết Tùng. Trong ly là nước ấm, còn có lá trà xanh, ngâm lên thơm thơm.
Nó nghe nói Văn Tuyết Tùng cực kỳ ở sạch. Nếu biết mình vừa uống nước tắm của gián... chắc chắn sẽ ghê đến mức muốn ói luôn!
Nghĩ tới đó, Giản Lang vừa bơi trong trà vừa ôm bụng cười khúc khích.
2
Văn Tuyết Tùng quay xong cảnh quay, trợ lý nói trà đã nguội. Gã đang khát nên cầm lên uống, vừa nhìn xuống phát hiện một con gián đang nổi trong ly, mắt tròn xoe, thân hình mập mạp, thì... Độc thân lâu rồi, thấy con gián này cũng "mi thanh mục tú" phết, bơi qua bơi lại trong nước, râu rung rung, còn há miệng như đang cười.
Gián thành tinh rồi à? Hay mình bị hoa mắt?
Dạ dày gã cuộn lên, buồn nôn, duỗi tay cầm ly trà đổ xuống đất ngay lập tức, gián theo nước trà rơi xuống, mắt hoa đầy sao luôn.
Giản Lang đứng lên, ngẩng đầu, chống hai càng lên hông, giận dữ mắng Văn Tuyết Tùng: "Tên đàn ông kia! Có ngày tui bắt anh uống nước tắm của tui! Cho anh biết chọc ai thì chọc, đừng dại dột mà chọc gián nha!"
Một giây sau, Văn Tuyết Tùng cau mày, dẫm cái rụp nghiền chết gián.
3
Trợ lý nhìn cảnh tượng tàn nhẫn đó, lòng "thánh mẫu" trỗi dậy: "Thầy Văn à, nó cũng là một sinh mạng đó, không yêu thì cũng đừng giết nó, mình có thể thả nó mà..."
Gã không nhìn thấy, con gián kia không chết, còn biết "tốc biến" (dịch chuyển tức thời). Nó phì phò thở gấp, bò tót lên vai cậu ta, rồi khoe khoang uy quyền gật gù cái đầu: "Đúng đấy! Gián cũng là một mạng người chứ bộ! Bộ tui có mấy cái mạng cho anh giẫm hả?"
Văn Tuyết Tùng bắt đầu nghi ngờ giữa trưa mình ăn lẩu nấm chưa chín nên bị trúng độc rồi đúng không, chứ sao lại thấy một con gián nói chuyện hai lần, còn trừng mình như muốn ăn tươi nuốt sống thế kia.
"Trên vai cậu có con gián." Văn Tuyết Tùng chậm rì rì nhắc nhở trợ lý.
Trợ lý cứng đờ quay đầu lại, đối diện với đôi mắt to ngây thơ đơn thuần, cậu ta thét lên chói tai muốn nổ phòng: "A a a a a! Con gián chết tiệt!!! Ghê quá ghê quá!!!! Tao phải giết mi!!!"
4
Giản Lang bị cậu ta tát mạnh một cú bay thẳng lên tường, mắt rưng rưng, điên cuồng dùng giày đuổi theo nghiền nát cho bằng được.
Giản Lang không dám chậm trễ một giây, vội vàng bò tọt vào trong túi tài liệu màu đen của Văn Tuyết Tùng. Nó tức run cả người, đôi mắt trừng lên đỏ hoe. Nó ghét loài người, loài người đúng là cái đồ "khẩu thị tâm phi", nói một đằng làm một nẻo!
Tại sao chỉ thích lũ mèo lũ chó, mà không thích gián chứ? Rõ ràng gián cũng đáng yêu lắm mà! Chẳng qua là loài gián không có bộ lông mềm mại thôi!
5
Văn Tuyết Tùng không hề phát hiện trong túi mình có một con gián. Sau khi kết thúc công việc, gã lái xe đến một quán bar.
Giản Lang từ trong túi bò ra, dán mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp trai của Văn Tuyết Tùng, chợt thấy gã khẽ nhếch môi cười, đang liếc mắt đưa tình với một cậu chàng có vẻ ngoài khá là bánh bèo.
Gã chỉ thích nói chuyện với con người thôi đúng không?
Giản Lang thầm nghĩ, được lắm, vậy thì mình sẽ biến thành người, sau đó ghé sát tai Văn Tuyết Tùng bảo rằng mình là một con gián, cho gã sợ chết khiếp luôn!
6
Văn Tuyết Tùng là gay, trời sinh đã thích đàn ông. Nhưng gã chỉ thích vui chơi qua đường chứ không muốn yêu đương nghiêm túc, chẳng muốn dây dưa mãi với một người. Thế nên mỗi khi có nhu cầu, gã lại đến quán bar dành cho người đồng tính, tìm một cậu chàng nào đó trông sạch sẽ, thuận mắt để tình một đêm cho vui vẻ.
Sau khi tiễn khách thứ mười vì ngoại hình không vừa ý, gã nhắm trúng một cậu thanh niên có ngũ quan thanh tú, đôi mắt linh động đáng yêu như chú nai con. Có điều... nhìn cái dáng đi đứng nghiêng ngả loạng choạng kia, chẳng lẽ cậu ta bị tật nguyền sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!