Hai mắt Mộ Hàn nhìn chằm chằm hư không trước mắt, đau khổ bi thương dùng dằng trong mắt nàng, ta cũng không nhịn được mà cảm thấy tội nghiệp thay cho tạo ngộ mà nàng gặp phải.
Ta khẽ thở dài, kéo tay Mộ Hàn: "Mộ Hàn tỷ, đều đã qua rồi."
Mộ Hàn lấy lại tinh thần, cười thê lương đáp: "Đúng thế, đều đã qua rồi."
Ta cúi đầu không nói thêm gì, bởi vì ta đã sớm biết được kết cục của Cố Ngang Du rồi, là nương nói cho ta biết đoạn quá khứ bi thảm này, đến nay ta vẫn còn nhớ rõ thê lương cùng bi phẫn trong mắt nương.
Mười bảy năm trước trong trận chiến đoạt vị, năm vị hoàng tử không một ai thắng, người sau cùng thắng được ngôi vị hoàng đế, là nhị thúc của bọn hắn, cũng là hoàng đế nước Đại Khải hiện nay. Nói trắng trợn hơn một chút, thì long ỷ của hoàng đế hiện giờ là do hắn không từ thủ đoạn tâm địa độc ác cướp lại từ trong tay chính cháu mình.
Kết cục của năm vị hoàng tử kia đều vô cùng thê thảm, đại hoàng tử cũng là thái tử ngày đó, bị nhị thúc hắn lấy tru sát với tội mưu phản; tam hoàng tử Cố Ngang Du không nguyện làm tù nhân tham sống sợ chết, cùng ngày tân hoàng đăng cơ đã cắt cổ tự sát trong nhà; còn lại ba vị hoàng tử đều bị lưu đày đến biên cương, trong đó có một vị hoàng tử chết bệnh trong quá trình lưu đày, hai vị còn lại hiện thời không rõ tung tích.
Xem ra sống trong gia đình Đế Vương cũng không hề sung sướng tự tại như người ta vẫn tưởng, trong tay có quyền có thế, nhưng đồng thời bất cứ lúc nào cũng bị người có quyền có thế khác giơ kiếm với mình, sau đó chính là trận chiến người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, sống còn không tự do bằng dân chúng bình thường.
"Xá Chi, Xá Chi, vì sao chàng bỏ ra nhiều như vậy cuối cùng lại không có được gì?" Mộ Hàn thì thào một mình.
"Mộ Hàn tỷ, tỷ nói, hắn, có từng hối hận không?" Ta nhìn Mộ Hàn, hỏi.
"Hắn, sẽ không hối hận."
"Vậy tỷ có hận hắn không?" Cuối cùng ta cũng hỏi được những lời này.
Mộ Hàn cười thê lương: "Hiện tại hận còn có ích gì sao?"
Đúng vậy, không có ích gì, hắn đã chết, dù cho nàng đã từng là biển sâu của hắn.
Chuyện sau đó Mộ Hàn vẫn kể nốt cho ta nghe.
Vào năm Sơ Xuân mười bảy tuổi, Cố Ngang Du có chính phi, là nữ nhi của Tôn Thành.
Người muốn kết hôn với nữ nhi của Tôn Thành nhiều không kể xiết, chỉ với địa vị của Tôn Thành ở trong triều, người muốn mượn sức lão nịnh bợ lão trèo cao với tới lão có rất nhiều, cố tình Tôn Thành chỉ chọn Cố Ngang Du, không vì điều gì khác, chỉ vì muốn được thường xuyên đến thân mật bên gối Sơ Xuân.
Sơ Xuân vẫn lựa chọn giúp Xá Chi, cho dù Xá Chi lợi dụng nàng, phản bội nàng, tổn thương nàng. Nàng vẫn giúp hắn, không vì điều gì khác, chỉ vì nàng thương hắn, hắn là nam nhân đầu tiên nàng yêu.
Lại nói đến nữ nhi của Tôn Thành, Tôn Uyển Tinh, dịu dàng hiền thục, xinh đẹp thông tuệ, không hề khí phách hung hãn như nương của nàng, hơn nữa còn rất tỉnh táo thông minh, tinh thông đạo lí biết cách đối nhân xử thế.
Ngoài ra, Tôn Uyển Tinh tương đối hài lòng với phu quân nhà mình, hoặc là nói nàng ấy đã sớm yêu thầm Xá Chi, hiện tại thiên thời địa lợi nhân hòa, cuối cùng cũng được gả cho lang quân như ý. Nàng ấy ôm giấc mộng thiếu nữ ngây thơ gả vào gia đình Đế Vương, kết quả cuối cùng thê lương thế nào có thể tưởng tượng được.
Nửa năm sau khi Tôn Uyển Tinh gả vào phủ Vương Gia, lần đầu tiên nàng ấy gặp được Sơ Xuân, không phải ngẫu nhiên, mà là Tôn Uyển Tinh cố ý đến tìm Sơ Xuân.
"Vị này chính là Sơ Xuân cô nương?" Tôn Uyển Tinh cười dịu dàng, "Quả nhiên xinh đẹp động lòng người."
"Vương phi quá khen rồi." Sơ Xuân thản nhiên cười đáp.
"Các ngươi đều lui ra đi, ta muốn nói mấy lời với Sơ cô nương." Tôn Uyển Tinh phất tay cho hạ nhân lui ra.
Cảm giác bất an bao trùm lấy Sơ Xuân.
"Sơ Xuân cô nương yên tâm, ta sẽ không làm khó ngươi." Tôn Uyển Tinh lạnh nhạt nhìn Sơ Xuân, "Sơ Xuân cô nương tới vương phủ đã bao lâu rồi?"
"Bốn năm."
"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"
"17."
"Thế cô nương và phụ thân ta..." Cuối cùng Tôn Uyển Tinh vẫn không nhẫn tâm hỏi ra.
Sơ Xuân sửng sốt một hồi, sắc mặt trắng xanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!