Chương 5: (Vô Đề)

Nàng nói, khi đó nàng vẫn là Sơ Xuân.

Sơ Xuân năm mười ba tuổi bị bán vào kỹ viện, bị người nàng gọi là "nương" suốt mười ba năm bán đi.

Từ lúc Sơ Xuân bắt đầu có trí nhớ, nàng phát hiện nương của nàng không giống với nương nhà người khác, lúc hài tử nhà người ta sinh bệnh, mẫu thân sốt ruột không yên, lòng nóng như lửa đốt, mà lúc Sơ Xuân sinh bệnh, nương của nàng lại không hề quan tâm; lúc hài tử nhà người ta sinh thần, mẫu thân người ta vô cùng vui vẻ tổ chức sinh thần cho con mình, mà mẫu thân nàng ngay cả ngày sinh của nàng cũng không biết; mỗi năm tết đến hài tử nhà người ta đều mặc y phục mới, Sơ Xuân lại mặc y phục cũ mà hài tử nhà người ta không cần; còn một điều nữa là, trong nhà nàng luôn xuất hiện những nam nhân xa lạ, hơn nữa mỗi lần lại một người khác nhau.

Người trên thôn trấn đều mắng nương của Sơ Xuân không biết xấu hổ, ngay cả mấy bằng hữu thường xuyên chơi cùng Sơ Xuân cũng chỉ vào mũi Sơ Xuân mắng nương của nàng là đồ dâ. m đãng, những lúc như vậy Sơ Xuân sẽ nhào đến đánh mắng người ta, thường xuyên mặt mũi bầm dập về nhà, nhưng sau khi về nhà nương của nàng cũng không hỏi nàng lấy một câu thân thiết.

Trong trí nhớ của Sơ Xuân, nương của nàng gần như chưa từng cười với nàng, mỗi ngày đều là những lời nói lạnh nhạt, nhưng lại động tý là đánh chửi, trên người Sơ Xuân ngày nào cũng có những vết xanh tím cũ mới chồng chéo.

Nhưng Sơ Xuân không trách nương của nàng, nàng cực kỳ ngây thơ cho rằng nương của nàng đối với nàng như vậy là vì nàng không có phụ thân, nương nàng một mình nuôi nàng lớn rất không dễ dàng, tính tình kém một chút cũng không sao. Nhưng Sơ Xuân lại không biết, trong mười ba năm nàng sống, mỗi một ngày đều có vô số khả năng bị người mà nàng gọi là "nương" này gi3t ch3t.

Sơ Xuân thật lòng coi nàng ta như nương, nhưng cái gọi là chân tâm cuối cùng lại chỉ đổi lấy một tờ khế ước bán thân.

Vào ngày Sơ Xuân bị bán, nàng mới chính thức biết nương trong miệng nàng thật ra là chủ nợ của nàng, cũng phải đến lúc ấy nàng mới biết phụ thân mình là tên tội phạm giết người, người bị giết là song thân của "nương" nàng, mà nàng chỉ là một công cụ để báo thù.

Tỉnh mộng mới biết đau, hiện thực thình lình ập đến khiến Sơ Xuân lòng như đao cắt.

Đối mặt với thanh lâu choáng ngợp trong vàng son, Sơ Xuân nghẹn ngào hỏi "nương": "Cho tới bây giờ ngươi cũng chưa từng coi ta là con có đúng không?"

"Nương" nàng xoay người sang chỗ khác, nhỏ giọng trả lời: Phải.

Giọt lệ trong mắt Sơ Xuân cuối cùng cũng tràn mi, nàng không cam lòng cũng chưa từ bỏ ý định: "Một ngày cũng không có sao? Chỉ một ngày?"

"Không có." Nữ nhân kia kiên quyết vô tình.

Sơ Xuân hết hy vọng rồi, nàng rơi lệ xoay người tiến vào chốn lầu xanh, từ nay về sau xa cách, khó có thể gặp lại.

Thật ra chính Sơ Xuân cũng không biết, lúc nàng rời đi khóe mắt nữ nhân nàng gọi là "nương" cũng ẩm ướt, cho dù nàng ta đã cố gắng mở to hai mắt những vẫn không thể chứa được hết nước mắt.

Dù sao trái tim người đều làm bằng thịt, mười ba năm sớm chiều ở chung, không có một chút tình cảm thì đó là giả, nhưng nàng ta không muốn thừa nhận, bởi vì một khi thừa nhận cũng đồng nghĩa với việc quên đi cừu hận, nếu như không có cừu hận, nàng ta sao có thể kéo dài hơi tàn những mười ba năm?

Sau khi bán Sơ Xuân vào kỹ viện, nàng ta đến nha môn tự thú, làm đào phạm mười ba năm, nàng ta cũng giày vò không kể, khoảnh khắc tự thú, cuối cùng nàng ta cũng được giải thoát.

Trong mười ba năm này nàng ta đang chạy trốn cái gì chính nàng ta cũng không rõ, hoặc là nói nàng ta vẫn chưa nghĩ ra, cứ thế chết dần chết mòn cũng được.

Nhưng lúc nàng ta được giải thoát, cũng là lúc ác mộng của Sơ Xuân bắt đầu.

Tuy Sơ Xuân chỉ mới mười ba tuổi, nhưng so với đám người cùng trang lứa, vẻ ngoài của nàng xứng danh cực phẩm, chỉ có hơi gầy chút; tú bà kỹ viện bằng kinh nghiệm nhiều năm, vừa thấy Sơ Xuân liền biết sau khi lớn lên nàng nhất định sẽ là mỹ nhân ngoái đầu cười chúng sinh đều đổ, kết quả là tú bà bồi dưỡng Sơ Xuân, sau này muốn nàng làm hoa khôi, đứng đầu bảng trong phố hoa này.

Nhưng trong quá trình bồi dưỡng hoa khôi này lại xảy ra sự cố.

Hôm đó Sơ Xuân đang ở trong phòng luyện đàn, tú bà kỹ viện vội vội vàng vàng vọt vào, không nói hai lời kéo Sơ Xuân bỏ chạy, Sơ Xuân kinh hãi: "Này, muốn ta đi đâu hả?"

Tú bà miệng thở hổn hển nói, "Cơ hội của ngươi tới rồi!"

"Cơ hội gì?"

"Lát nữa ngươi sẽ biết."

Sau đó Sơ Xuân theo tú bà kỹ viện đến nhã gian cao nhất của kỹ viện, vừa vào cửa, ánh mắt Sơ Xuân thật sự không dời nổi.

Sơ Xuân gặp được nam nhân đầu tiên nàng yêu.

Vừa thấy hắn, Sơ Xuân đã nhớ tới một câu ngạn ngữ "Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma*".

(*Bậc quân tử văn nhã cũng giống như viên ngọc đã được tỉ mỉ cắt, đánh bóng, đẽo gọt và mài dũa

--- Trích Khổng Tử Thi Kinh Tập Truyện)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!