Nói đến nhi tử của Mộ Hàn, vậy thì không thể không nhắc tới một vị thư sinh.
Khi đó Mộ Hàn vẫn còn là Sơ Xuân.
Sau khi rời khỏi Lương Kỳ vương phủ, Sơ Xuân lại quay về kỹ viện xưa, nàng vốn muốn thông qua cách mặc cho bản thân trầm luân để hao phí cuộc đời, sống vô tri vô giác như thế đến chết.
Nhưng con người lúc còn sống thế sự luôn vô thường, xét cho cùng sẽ có một vài người một vài việc bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời ngươi, khiến cuộc đời bình thường của ngươi bị đảo lộn, những biến cố này hoặc tốt hoặc xấu, nhưng cuối cùng khiến cho con người ta trở thành cái gì đó đều do chính ngươi quyết định.
Vị thư sinh phong lưu đó là một biến cố trong cuộc đời của Sơ Xuân, hoàn toàn làm xáo trộn hành trình của Sơ Xuân, cũng thay đổi cuộc đời Sơ Xuân.
Sơ Xuân trở lại kỹ viện đương nhiên là quay về làm kỹ nữ, tuy Sơ Xuân rời đi năm năm, nhưng tú bà kỹ viện vẫn ký thác kỳ vọng rất cao vào nàng.
Năm năm thời gian khiến Sơ Xuân càng thêm khí chất quyến rũ dụ hoặc của nữ nhân, trải qua một cuộc tình bi thương, giữa khóe mắt đuôi mày Sơ Xuân mang theo cảm giác mông lung mị hoặc, giống như hoa trong sương, khiến người ta mê muội.
Vẻ ngoài cùng tài năng của Sơ Xuân đúng số một số hai trong các cô nương tại kỹ viện, khách đến đương nhiên cũng toàn người phú quý, cái loại phàm phu tục tử bình thường cho dù muốn gặp mặt Sơ Xuân một lần cũng khó, tú bà của kỹ viện vì nâng giá trị con người Sơ Xuân, còn cố ý quy định một tháng Sơ Xuân chỉ có thể tiếp một vị khách, cứ như thế người muốn gặp mặt nàng một lần dần tăng theo cấp số nhân.
Nhưng mà vị thư sinh này lại là ngoại lệ.
Lần đầu Sơ Xuân và thư sinh gặp nhau chỉ do ngẫu nhiên, không phải ở kỹ viện, mà là ngay trong ngày mừng thọ năm mươi tuổi của phụ thân Huyện lệnh.
Huyện thái gia vì muốn phụ thân hắn cao hứng, vào đêm sinh thần đã bày yến tiệc chiêu đãi tân khách, trong đó thổ hào cũng có mà văn nhân nhã sĩ cũng có, vị thư sinh kia tuy nghèo túng nhưng cũng coi như là một vị tài tử đầy bụng thi thư, ngày ấy cũng được xem là có chút danh tiếng trong đám văn nhân, bởi vậy mà hắn cũng được mời đến tiệc chiêu đãi.
Huyện thái gia vì muốn các tân khách trợ hứng còn cố ý mời tới một lượng lớn mỹ nhân phường hoa nổi danh để tăng thêm bầu không khí cho yến tiệc, Sơ Xuân cũng nằm trong số đó.
Sơ Xuân uống say, một mình tới hồ sen hóng gió cho tỉnh rượu, vốn tưởng rằng nơi đây sẽ không có người, ai nghĩ tới sẽ gặp được thư sinh ở chỗ này.
Bên cạnh hồ, ánh sáng mờ nhạt, Sơ Xuân đi vào mới nhìn thấy có một bóng người đứng lặng bên hồ, nàng có hơi kinh hãi.
Thư sinh xoay người lại, thấy Sơ Xuân kinh ngạc, trong lòng thoáng dao động, lập tức cười nói: "Tiểu sinh xuất hiện đường đột khiến tiểu thư sợ hãi rồi, vẫn mong tiểu thư thông cảm cho."
"Đâu có, là ta làm mất hứng thú của công tử." Sơ Xuân muốn xoay người rời đi.
Thư sinh lập tức nói tiếp: "Tại hạ Minh Dương, xin hỏi phương danh của tiểu thư?"
Sơ Xuân không đáp, xoay người rời đi luôn.
Chỉ để lại một mình thư sinh đứng tại chỗ thất thần, thì thào tự nói: "Trăm phương ngàn kế bao lần kiếm, bỗng nhiên quay đầu, người nọ lại ở ngay dưới ngọn đèn tàn."
Về sau thư sinh không ngừng hỏi thăm, hắn biết được nữ tử kia tên là Sơ Xuân, là kỹ nữ đứng đầu bảng "Đào Hoa Diện".
Từ ngày đó trở đi mỗi ngày thư sinh đều canh giữ ở cửa "Đào Hoa Diện", ôm cây đợi thỏ chờ Sơ Xuân xuất hiện, thậm chí hắn còn bày sạp trước cửa "Đào Hoa Diện", chuyên viết thơ tình cho nam tử tới tìm vui dỗ các cô nương vui vẻ.
Trời không phụ người có lòng, sau mười bảy ngày trấn thủ, cuối cùng thư sinh cũng gặp được Sơ Xuân.
"Cô nương, nàng có còn nhớ ta không?" Thư sinh đứng dậy ngăn cản Sơ Xuân muốn ra ngoài.
Sơ Xuân kinh ngạc nhìn nam tử mi thanh mục tú trước mắt, không hề có ấn tượng gì.
"Tại hạ Minh Dương." Thư sinh bổ sung, "Thọ yến ngày ấy, bên hồ sen từng có duyên được gặp mặt cô nương một lần."
Lúc này Sơ Xuân mới có chút ấn tượng, nhưng không khắc sâu, chỉ có thể gật đầu mỉm cười lấy lệ đáp.
Thư sinh kiên trì không ngừng, lập tức cầm lấy một bức thi họa đã sớm chuẩn bị sẵn ở trên bàn đưa cho Sơ Xuân: "Từ ngày tiểu sinh gặp được cô nương thì chưa từng quên cô nương, lòng rất muốn gặp nhưng khổ nỗi lại không thể gặp, chỉ có thể vẽ tranh để an ủi nỗi tương tư."
Sơ Xuân bị thổ lộ bất thình lình làm cho sững sờ tại chỗ, nhìn thư sinh trước mắt không biết làm sao.
Tiểu nha hoàn bên cạnh Sơ Xuân bấy giờ lại đứng ra nói chuyện: "To gan! Ngươi là thứ gì mà dám đến quấy rầy cô nương nhà chúng ta?"
Thư sinh xấu hổ vô cùng, quẫn bách đỏ mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!