Chương 6: (Vô Đề)

Ta đã sớm hỏi thăm, Chiếu Ngục chỉ nhận lệnh bài chứ không nhận người.

Ta mặc nam trang, cầm lệnh bài của Lục Kiêu thuận lợi đi vào Chiếu Ngục.

Tìm kiếm một vòng.

Ở cuối hành lang, ta tìm thấy nghĩa huynh.

"Khụ khụ, Hoắc Vân Đình, ngươi qua đây."

Người trong phòng giam ngẩng đầu lên, mái tóc rối bù che khuất gần nửa khuôn mặt.

"Đừng phí công vô ích, ta nói không phải ta làm thì không phải, ta sẽ không thừa nhận, dù ngươi có giết ta cũng là câu nói đó!"

Thấy huynh ấy không nhận ra ta, ta tiến lên một bước.

Khẽ nói: "Nghĩa huynh, là ta."

Hoắc Vân Đình nghe xong sững sờ.

Đột nhiên gạt tóc ra, bước nhanh đến trước mặt ta.

"Hoạ Hoạ, sao muội lại vào được?"

Ta ra hiệu "suỵt" với huynh ấy.

Ra lệnh cho người bên cạnh mở khóa xích.

"Trói hắn lại áp giải ra ngoài cho ta!"

Ta lấy cớ tra hỏi riêng để đưa Hoắc Vân Đình đi.

Ra khỏi cổng thành, ta vội vàng cởi trói cho huynh ấy.

"Nghĩa huynh, huynh mau đi đi!

"Huynh cầm số bạc này, tuyệt đối đừng quay đầu lại!"

Nhưng nghĩa huynh siết chặt tay ta.

"Không được, đi thì cùng đi!"

Ta lo lắng đến toát mồ hôi.

"Huynh đừng nói nữa, thuốc mê đó không biết có tác dụng được bao lâu, lỡ đâu Lục Kiêu đuổi kịp, chúng ta đều không chạy thoát được!"

"Lục Kiêu là người lòng dạ độc ác, muội ở lại chắc chắn khó thoát khỏi cái chết.

"Khi kết bái, ta đã nói chỉ cần ta còn một hơi thở, tuyệt đối không để các người chịu ấm ức.

"Nếu vì ta mà hại chết muội, ta còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa."

Nhìn nghĩa huynh đỏ hoe mắt.

Ta cũng không nhịn được bật khóc.

"Được, chúng ta cùng đi!"

Tuy nhiên, lời vừa dứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!