Chương 5: (Vô Đề)

Lúc Lục Kiêu đi ra, ta đang xách hộp thức ăn đứng trên bậc thang.

Thấy vẻ mặt hắn không vui, ta mím môi nói:

"Phu quân, họ đều nói ta không nên đến đây.

"Có phải ta gây phiền phức cho chàng rồi không? Chàng yên tâm, ta sẽ về ngay."

Lục Kiêu nhanh chóng chặn đường ta, giật lấy hộp thức ăn.

"Sao mà lắm lời thế, đi theo ta."

Ta cũng rón rén theo sau hắn, bước vào Bắc Trấn Phủ Ti.

Trên đường đi, ta nhìn cỏ cây xung quanh.

Nhớ đến ngày nghĩa huynh đến kinh thành nhậm chức.

Huynh ấy nói nha môn thiếu người, huynh ấy vừa hay được trọng dụng, liền nhận chức.

Sau này sẽ là người ăn cơm nhà quan.

Đợi phát bổng lộc sẽ thuê một cửa hàng, để bọn ta mở quán ăn.

Đến lúc đó sẽ không cần ngày nào cũng ra đầu đường bán hàng, chịu nắng dãi gió dầm mưa gì nữa.

Ngày hôm đó, có lẽ là ngày vui vẻ nhất của bọn ta, sau khi chạy nạn từ Bắc Nhung đến Đại Chu.

Lúc đó ta còn làm nũng nói, quần áo của ta sắp giặt rách hết rồi, phải mua đồ mới.

Nghĩa huynh không chút do dự đồng ý.

Nhưng ta không ngờ…

Nghĩa huynh đã thất hứa.

Họ đều nói nghĩa huynh là gian tế của Bắc Nhung, sẽ bị chém đầu trong thời gian tới.

Ta biết, huynh ấy nhất định bị oan.

Đi mãi đi mãi, ta nhìn thấy lối vào Chiếu Ngục.

Khóe mắt đột nhiên cay xè.

Ba tháng rồi.

Ban đầu ta đã tuyệt vọng.

Không ngờ nhờ cứu phụ thân Lục Kiêu, âm kém dương sai có được cơ hội.

Nghĩa huynh, huynh nhất định phải đợi ta nhé.

Có lẽ là vì ta suy nghĩ quá nhập tâm.

Một tiếng "phanh", ta không chú ý Lục Kiêu dừng lại từ lúc nào.

Lảo đảo đụng vào lưng hắn.

Lục Kiêu quay người lại, nhìn ta từ trên cao xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!