Chương 4: (Vô Đề)

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bối rối cắn cắn đôi môi đỏ.

"Phu quân, ta có thể gọi chàng như vậy không?"

Lục Kiêu không nói được cũng không nói không được.

Hai tay khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng.

"Sẽ không phải là nàng muốn quyến rũ ta đấy chứ, chẳng phải ta đã nói với nàng rồi sao, ta không phải là loại người đó!"

Mặc dù nói vậy, nhưng cơ thể hắn lại rất thành thật.

Loáng cái đã chạy ra ngoài ôm chăn vào.

Trải lên giường, sau đó nghiêm mặt lườm ta.

"Tối nay trung thực một chút, nếu dám có ý đồ xấu, ta đánh gãy tay nàng!"

Ta gật đầu đồng ý.

Nằm thẳng tắp.

Nhưng trong bóng tối, Lục Kiêu trằn trọc không yên, làm cả chiếc giường rầm rập.

Ta không nhịn được lên tiếng.

"Chàng bị làm sao vậy?"

Hắn thở một hơi thật mạnh.

"Đều tại nàng, mùi nồng quá, hun ta không ngủ được!"

Ta theo bản năng ngửi ngửi bản thân.

Vừa tắm xong, ngoài mùi hương bồ kết ra, không còn mùi gì khác mà?

Có một khoảnh khắc, ta đã nghĩ có nên chuyển ra giường nhỏ ngủ không.

Nhưng nhìn hắn toàn thân toát ra vẻ khó chịu.

Ta không dám lên tiếng nữa.

Chỉ cuộn chặt chăn, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.

Đêm đó.

Ta ngủ vô cùng mệt mỏi, cảm thấy trên người như nặng ngàn cân.

Khi mở mắt ra lần nữa.

Trời đã sáng hẳn.

Ta ngẩng mặt khỏi lồng ngực Lục Kiêu.

Cau mày đẩy hắn.

……

"Lục Kiêu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!