Chương 2: (Vô Đề)

Giọng Lục Kiêu và mấy người bạn hắn rất lớn.

Ta muốn không nghe được cũng khó.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, lòng ta thấp thỏm.

Không biết hắn sẽ bày trò gì để trêu chọc ta.

Nhưng lại thấy Lục Kiêu đã cởi bỏ áo quần từ lúc nào.

Toàn thân chỉ còn một chiếc quần trong.

Treo lỏng lẻo ở ngang lưng.

Vừa vặn nằm ngay trên múi cơ bụng thứ bảy, thứ tám.

Không thể không nói…

Cơ bắp màu đồng hun này của Lục Kiêu thật sự rất bắt mắt.

Nhưng ta không dám nhìn lâu, sợ rằng hắn móc mắt ta.

Ta cầm chén rượu trên bàn nói.

"Tướng quân, uống rượu hợp cẩn xong, chúng ta đều dễ dàng giao phó."

Lục Kiêu cầm lấy chén rượu ngửi ngửi, rồi bước tới nửa bước.

Dừng lại khi b* ng*c vạm vỡ của hắn sắp chạm vào mặt ta.

"Cứ thế mà uống suông, nàng không cho thêm chút gì sao?"

Tim ta đột nhiên thắt lại.

Trước khi xuất giá, quả thật ta đã chuẩn bị một lọ thuốc trợ hứng.

Nghĩ rằng nếu Lục Kiêu thực sự ghét bỏ ta.

Ta sẽ cho vào rượu hợp cẩn, rồi "bá vương ngạnh thượng cung" hắn.

Nhưng vừa nghe lời hắn nói, ta làm sao còn dám.

Ta khô khan đáp:

"Phu quân cảm thấy rượu không ngon sao?

"Không muốn uống thì thôi, chúng ta nghỉ ngơi sớm đi."

Không biết có phải là ảo giác của ta không.

Ta cảm thấy trên mặt Lục Kiêu thoáng qua một tia thất vọng.

Nhưng hắn vẫn uống cạn chén rượu, rồi mới mắt lạnh liếc nhìn ta.

"Nghỉ ngơi? Nàng vội vã muốn cùng ta chung chăn gối đến vậy sao? Tiểu gia ta đây không phải là người tùy tiện."

Trong lúc nói, hắn không được tự nhiên kéo kéo cạp quần.

Dừng lại rồi nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!