Đêm đại hôn.
Ta đói đến mức khó chịu.
Lén lút lẻn vào nhà bếp tìm đồ ăn.
Vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Lục Kiêu và bạn bè.
"Lục huynh thật có phúc, vừa từ biên cương về đã cưới được tức phụ, khiến các huynh đệ vô cùng ngưỡng mộ."
Lục Kiêu cười lạnh một tiếng: "Phúc khí gì chứ? Chỉ là một nha đầu nhà quê! Hiệp ân đồ báo, mặt dày vô sỉ, đợi qua đêm nay, ta nhất định sẽ cho nàng ta biết cái gì gọi là cầu sống không được, cầu chết không xong!"
Dứt lời.
Đám huynh đệ đồng loạt cổ vũ cho hắn.
Cảm thấy hắn có khí phách nam tử.
Nhưng cũng có những ý kiến khác biệt.
"Nhưng ta nghe nói nha đầu nhà quê đó trông khá xinh đẹp, không biết huynh có giữ được mình hay không đây."
"Đúng vậy, những cô nương nhà nghèo không tiền không thế lực, càng có nhiều thủ đoạn, ai biết nàng ta vì muốn giữ sủng mà dám làm ra chuyện gì?"
"Lỡ đâu nhân lúc huynh không chú ý, hạ chút thuốc, gạo nấu thành cơm rồi, huynh có muốn nói cũng không rõ được."
Lục Kiêu nghe xong, ném mạnh chén rượu xuống bàn.
Mặt đầy khinh bỉ.
"Tiểu gia đây loại mỹ sắc nào chưa từng thấy qua, sao có thể bị một tấm da bọc ngoài mê hoặc?"
"Nếu nàng ta dám dùng mỹ nhân kế, ta sẽ rạch nát mặt nàng ta.
"Nếu dám bò lên giường, ta sẽ chặt tay chân nàng ta.
"Nàng ta dám gả vào, thì nên biết hậu quả!"
"Lục huynh uy vũ! Ta đã sớm không ưa những nam nhân vừa cưới vợ đã phải khúm núm, chỉ có người như Lục huynh mới là hán tử sắt thép chân chính!"
Cách một bức tường, ta nghe mà toát cả mồ hôi lạnh.
Trước khi gả vào Lục gia.
Ta đã nghĩ rằng cuộc sống sẽ không dễ dàng.
Nhưng không ngờ Lục Kiêu lại thật sự cộc cằn và ngông cuồng như lời đồn.
Vóc người hắn cao lớn thô kệch.
Thân hình cao như một ngọn núi nhỏ.
Nếu thực sự động thủ.
E rằng ta không phải là đối thủ của hắn.
Nghĩ đến đây.
Chiếc bánh bao thịt trong miệng ta đột nhiên mất hết vị ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!