Chương 50: Che lấp -8

Phảng phất giống với nụ hôn ở trong xe, nhưng lại biến hóa rất khác, Kiều Vũ Tụng không dám chắc chắn, bởi vì hơi thở của Tống Vũ Tiều rơi trên khuôn mặt, đã cản trở trí nhớ của anh. Cơ thể anh cứng nhắc, cũng không nhúc nhích, quên mất hô hấp.

Cảm thấy bàn tay của Tống Vũ Tiều trượt tới gáy mình, anh cảm thấy hơi ngứa, ngứa đến mức phải đưa tay lên, nhưng lại quên mất động tác đẩy lui giữa không trung.

Kiều Vũ Tụng, người cứng như thạch cao, cuối cùng cũng có phản ứng, cùng lúc Tống Vũ Tiều kết thúc nụ hôn, nhìn thẳng vào mắt anh, và hỏi, "Hiện tại như vậy cũng không được?"

Kiều Vũ Tụng kinh ngạc, không hiểu vì sao, cảm thấy hơi buồn cười. Anh nhịn cười, gật đầu nói: "Có thể… Aaa…"

Tống Vũ Tiều đột nhiên ghé lại hôn, đầu lưỡi đảo qua thăm dò, khiến anh không thể hoàn thành câu nói những gì mình cho phép, ngay cả bàn tay đang đưa lên giữa không trung, sau một hồi giằng co cũng chọn đặt lên vai cậu.

Cho đến bây giờ, Kiều Vũ Tụng mới có cơ hội cảm nhận được đôi môi cậu mềm mại. Đầu lưỡi không thăm dò sâu mà chạm nhẹ giữa răng – môi anh.

Đầu óc Kiều Vũ Tụng trống rỗng, và nụ hôn đáp lại giống như một kiểu tự ý thức, xuất phát từ vô số kinh nghiệm hôn mà anh đã có. Nhưng chạm vào đầu lưỡi của Tống Vũ Tiều, đầu óc anh càng ngày càng hỗn loạn. Anh hỗn loạn và tham lam, hôn theo bản năng, dường như từ lúc sinh ra đã mang theo năng lực này.

Hô hấp rất nhẹ, Tống Vũ Tiều thở ra ấm áp lại nhẹ nhàng. Cậu giữ gáy Kiều Vũ Tụng, khiến anh có thể cảm nhận được sức mạnh của những ngón tay. Đầu ngón tay Tống Vũ Tiều có vết chai, khi sờ sờ tai anh, thô ráp mà chân thực.

Tống Vũ Tiều hơi bất ngờ trước nụ hôn trúc trắc của Kiều Vũ Tụng, trông anh không giống một người từng trải, tình trường dày dặn. Tống Vũ Tiều thấy áo thun bị Kiều Vũ Tụng nắm cho nhăn nhúm, giống như anh đang run rẩy. Khi Tống Vũ Tiều ôm chặt lấy anh, anh đã sững người rồi.

Tống Vũ Tiều không còn cách nào khác phải buông ra, gỡ bàn tay nắm chặt của anh buông xuống bên người. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, Tống Vũ Tiều nhéo nhéo, cả người anh run lên. Bàn tay Tống Vũ Tiều nắm chặt lấy tay anh.

Không biết nụ hôn kéo dài bao lâu, cho đến khi điện thoại di động của Kiều Vũ Tụng có thông báo tin nhắn, họ mới dừng lại.

Lấy ra điện thoại làm gián đoạn nụ hôn của họ, Kiều Vũ Tụng ngượng ngùng cười.

"Cái mũi của em…" Anh tránh né ánh mắt của Tống Vũ Tiều.

Được nhắc nhở, Tống Vũ Tiều hơi giật mình. Cậu sờ sờ chóp mũi, phát hiện có mồ hôi, xấu hổ nói: "Em đi rửa mặt."

Kiều Vũ Tụng kiểm tra thông tin do phần mềm lập lịch trình gửi đến, nghe thấy gật đầu, nói với bóng lưng Tống Vũ Tiều, "Sữa rửa mặt ở trong tủ, bên cạnh gương."

Hệ thống đã gửi thời gian lên máy bay để nhắc Kiều Vũ Tụng tham gia cuộc họp chuẩn bị trước chuyến bay đúng giờ, đồng thời hệ thống cũng đẩy các yêu cầu về suất ăn đặc biệt cho một số hành khách trên chuyến bay ngày mai.

Đã gần 11h, còn 4 tiếng trước khi khởi hành. Ngày thường, cho dù chỉ còn nửa tiếng, Kiều Vũ Tụng sẽ tranh thủ thời gian để chợp mắt, nhưng bây giờ Tống Vũ Tiều đang ở nhà, anh lại do dự và bất an.

Nhớ đến nụ hôn triền miên vừa rồi, tim Kiều Vũ Tụng đập nhanh hơn. Anh muốn nói chuyện với cậu cả đêm – sau khi Tống Vũ Tiều đã bộc lộ muốn ở bên anh, tưởng tượng đến Tống Vũ Tiều còn phải lái xe về thành phố Tây, anh không thể ích kỷ như vậy.

Kiều Vũ Tụng đặt điện thoại xuống, đặt cái gối trên ghế sofa lên bàn, ngồi xổm xuống nhấc phần dưới ghế sô pha lên rồi mở phần đã gấp ra.

Tống Vũ Tiều rửa mặt xong bước ra, ngạc nhiên thấy ghế sofa đã biến thành giường sofa. Này cũng quá khách sáo rồi! Tống Vũ Tiều ôm cánh tay dựa vào tường, nhìn anh bận rộn, trong lòng không khỏi nghĩ: Nếu cậu nhất định muốn ngủ với Kiều Vũ Tụng, chắc anh sẽ không đến nỗi đuổi cậu ra ngoài.

"Ai sẽ ngủ trên ghế sofa này?" Tống Vũ Tiều hỏi.

Kiều Vũ Tụng loay hoay với chiếc giường sofa, quay lại thấy Tống Vũ Tiều đang mỉm cười, nhưng anh lại xấu hổ vô cớ. Anh cười khổ nói: "Đương nhiên là anh ngủ, em ngủ trên giường."

"Không nên như vậy." Tống Vũ Tiều đi tới, thoải mái ngồi ở trên ghế sofa, "Anh tắm xong rồi ngủ trên giường đi, trên giường sạch sẽ hơn, em ngủ ở đây là được, quay trở lại còn có thời gian dọn dẹp. "

Cậu nói rất có đạo lý. Nhưng để cậu ngủ sofa, Kiều Vũ Tụng không yên tâm. Cái này gọi là gì? Trước ngày hôm nay, anh vẫn đang tận hưởng tình yêu thầm kín của mình dành cho Tống Vũ Tiều, đắm chìm trong cảm giác tự thỏa mãn rằng anh có thể làm bất cứ điều gì cho Tống Vũ Tiều, còn bây giờ, Tống Vũ Tiều lặn lội đường xa mà đưa anh trở về, đến nghỉ ngơi trong nhà của anh, phải ngủ giường sofa.

Mối quan hệ của họ dường như bị đảo ngược, ngay cả yêu thích của anh dành cho Tống Vũ Tiều cũng trở nên vô căn cứ.

Tống Vũ Tiều nhìn anh làm, khó dễ nói "Làm sao? Bây giờ là em đang theo đuổi anh, anh cũng không thể vô tâm được? Đừng nói ghế sofa, anh kêu em ngủ trên đất, em cũng phải cảm kích anh không đuổi em ra ngoài, đúng không?"

"Nói cái gì vậy!" Kiều Vũ Tụng không khỏi thốt lên, nhưng Tống Vũ Tiều lại mỉm cười. Xem lời nói đùa của cậu quá nhàm chán Kiều Vũ Tụng từ bỏ xoắn xuýt, thở ra một hơi, nói: "Anh đi tắm, em nên nghỉ ngơi sớm đi, dậy rồi còn phải lái xe đường dài nữa."

Sau khi nói xong, Kiều Vũ Tụng tìm thấy một bộ quần áo thay đổi từ tủ quần áo, và bước vào phòng tắm mà không nhìn lại.

Kiều Vũ Tụng rời đi không bao lâu, Tống Vũ Tiều liền buồn ngủ.

Cậu tắt đèn trong phòng, chỉ để lại đèn sàn cạnh ghế sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!