Cậu theo đuổi một người là "như thế này". Kiều Vũ Tụng cuối cùng đã rõ ràng rồi. Trong ấn tượng của anh, bất kể cậu làm gì, đều ngay thẳng chính trực, mặc dù anh không biết Tống Vũ Tiều đã thay đổi thế nào trong 13 năm qua, nhưng về mặt này, cậu không hề thay đổi.
Nếu anh có thể giống Tống Vũ Tiều, từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió, khả năng anh cũng sẽ ngay thẳng như vậy.
"Em sẽ thất vọng thôi." Kiều Vũ Tụng nhìn sa mạc cát vàng ngoài cửa sổ.
Không biết Tống Vũ Tiều có nghe thấy hay không, nhưng cậu không nói lời nào. Kiều Vũ Tụng cau mày quay lại, nhìn khuôn mặt cậu đã bị ánh mặt trời làm cho trắng bệch hoàn toàn, có lẽ vì ánh nắng phía tây trong suốt mà xán lạn, làn da của cậu dường như sáng bừng lên.
"Em và người trước, tại sao lại chia tay?" Kiều Vũ Tụng hỏi.
Tống Vũ Tiều liếc mắt ngắm anh, nói: "Bởi vì anh ta nói muốn chia tay."
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên, cười lạnh: "Bởi vì anh ta nói muốn chia tay liền chia tay? Nghĩ lại, em cũng không yêu anh ta nhiều lắm."
"Lần đầu ở bên nhau, nhất định là vì yêu, nhưng sau này lại xảy ra nhiều chuyện, hoàn toàn tiêu hao nhiệt tình của nhau." Sau một thời gian dài như vậy, Tống Vũ Tiều nhớ lại một đoạn tình cảm, đột nhiên cậu thấy hơi xa lạ.
Kiều Vũ Tụng nói một cách chắc chắn, "Đó là bởi vì ban đầu 2 người không biết rõ nhau. Nó giống như là …"
"Không phải." Tống Vũ Tiều ngắt lời anh, "Là bởi vì chúng tôi không còn nguyện ý chịu đựng khuyết điểm của nhau."
Kiều Vũ Tụng choáng váng.
"Hiện tại anh không muốn thừa nhận anh thích em, không muốn ở bên cạnh em, chẳng phải vì không muốn chịu đựng khuyết điểm của em sao?" Tống Vũ Tiều nhẹ giọng nói.
Anh nghẹn lời, nửa ngày, thật lâu sau, lẩm bẩm nói: "Chính là, ai muốn chịu đựng khuyết điểm của em?"
"Vậy cuối cùng, anh có thích em không?" Tống Vũ Tiều nói.
Kiều Vũ Tụng không biết cậu có thể vô sỉ mà tự luyến như vậy, nghe xong anh bối rối, còn chưa kịp nói chuyện, đột nhiên xe thắng gấp, khiến anh phải nhanh chóng đưa tay về phía trước chống đỡ.
Ngơ ngác nhìn 3 con dê đang băng qua đường trước mặt, trái tim anh đang đập thình thịch cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút. Anh nhìn Tống Vũ Tiều, thấy người kia cũng toát mồ hôi lạnh, sắc mặt không thay đổi, chỉ là nhíu mày rất chặt.
Chờ dê qua đường, xe lại tiếp tục khởi hành.
Tống Vũ Tiều bật bluetooth trong xe và kết nối phần mềm nghe nhạc trong điện thoại di động.
Âm thanh nhẹ nhàng của tiếng vĩ cầm đủ làm dịu đi bầu không khí căng thẳng và khó xử trong xe. Vừa rồi Kiều Vũ Tụng bị dọa toát mồ hôi, sau khi điều hòa thổi một lúc, anh mới nhanh chóng thả lỏng người.
Bản nhạc đầu tiên rất quen thuộc, Kiều Vũ Tụng xác nhận mình từng nghe qua ở sân bay, giống những người khác, anh chưa bao giờ tìm kiếm tên của bản nhạc, chỉ mơ hồ phân loại "Nhạc cổ điển".
"Bản nhạc này tên là gì?" lúc Kiều Vũ Tụng hỏi, nó đã qua một bản nhạc khác, nghe giống như "nhạc cổ điển".
"Bài nào?" Tống Vũ Tiều hỏi.
Anh nói, "Bản nhạc vừa rồi."
"On the Wings of Songs của Mendelssohn " Tống Vũ Tiều nói," Còn đây là Nocturne của Chopin."
Kiều Vũ Tụng hơi giật mình và nói: "Đây có phải là Nocturne của Chopin không?"
Tống Vũ Tiều khó hiểu nhìn anh.
"Đó là câu hát trong các bài hát nhạc pop." Nói xong, Kiều Vũ Tụng suy nghĩ một lúc và nói, "Khi đợi ở sân bay, dường như anh đã nghe qua, nhưng có thể không phải là tiếng vĩ cầm."
Tống Vũ Tiều nghe xong hơi kinh ngạc nói: "Đây là một bản đàn cello."
Kiều Vũ Tụng đỏ mặt, và một lúc sau, anh cười xấu hổ: "Nhìn xem, đây là sự khác biệt mà anh đã nói."
Trong một khắc, Tống Vũ Tiều không biết phải nói gì. Quỷ thần xui khiến, cậu nhớ tới ba mẹ mình đã nói về người cô và mối tình đầu của cô ấy nhiều năm trước, về mùa màng thu hoạch trên cánh đồng và thời gian phi thuyền bay lên vũ trụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!