Chương 46: Che lấp – 4

Phục vụ lần lượt lên 2 món ăn, 1 món canh, món ăn tuy không nhiều, mà số lượng vừa đủ, hai người ăn thừa sức.

Hai bát cơm rất đầy, như hai quả núi nhỏ, hạt kê lẫn trong cơm óng ánh long lanh.

Đây không phải là một bữa tiệc chiêu đãi, mà chỉ là một bữa cơm bình thường.

"Anh uống rượu được không?" Tống Vũ Tiều tranh thủ phục vụ lên món ăn xong, liền chuyển đề tài sang chỗ khác.  Cậu múc súp vào một cái chén nhỏ và đặt trước mặt Kiều Vũ Tụng, không chờ anh trả lời, liền nói: "À tối nay anh bay, là không thể uống được."

Kiều Vũ Tụng nói dối, nên nghe cậu nói vậy, không khỏi áy náy. Anh gật đầu và nói, "Đúng là không được uống trong vòng 4 giờ trước khi giao ca. Nếu không vượt qua bài kiểm tra nồng độ cồn,  sẽ gặp rắc rối. Thành phố Tây Không có tiếp viên hàng không stand by (dự bị)."

"Stand by?" Tống Vũ Tiều tò mò.

"Chỉ là để phòng ngừa một số tiếp viên không thể bay tạm thời, và chia họ thành dự bị chính và phụ. Nếu điều đó xảy ra, sẽ không còn thời gian nghỉ ngơi nữa." Đây chính xác là những gì đã xảy ra với Kiều Vũ Tụng. Nói đến, anh không thể không tức giận.

Nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của anh khi nói về vấn đề này, Tống Vũ Tiều rất ngạc nhiên: Cho dù nhân viên không hài lòng với sự sắp xếp này, nhưng nếu các quy tắc và quy định đã thống nhất, họ không nên chán ghét, phải không?

"Thật thảm quá." Tống Vũ Tiều chu môi, múc đầy chén canh của mình.

Nhìn thấy phản ứng nhẹ như mây gió của cậu, Kiều Vũ Tụng hơi bất mãn, mà Tống Vũ Tiều không biết rằng thời gian nghỉ ngơi của anh đã bị chiếm hết, huống chi là anh dùng thời gian để đến Thành  phố Tây, vì vậy cậu không quan tâm cũng là bình thường.

Kiều Vũ Tụng suy nghĩ một lúc và hỏi: "Chỗ em không có tình huống huống như vậy, đúng không?"

"Anh cảm thấy không có sao?" Tống Vũ Tiều cười như không cười hỏi.

Kiều Vũ Tụng bỗng nhiên ý thức được mình nói sai gì đó, anh sửa lời nói: "À, cũng vậy. Mọi người làm nghiên cứu khoa học, cũng đều cực khổ."

"Khổ cực hay không, chính mình nói sẽ không tính. Có lẽ chờ chúng ta quen biết thời gian dài hơn, anh sẽ biết." Tống Vũ Tiều nhún vai, thấy anh sững sờ, nhắc nhở, "Dùng bữa xong. —— anh trở lại chuyến bay lúc mấy giờ?"

Được cậu nhắc nhở, Kiều Vũ Tụng nhanh chóng nhặt rau. Nghĩ đến cơm nước xong, phải đi cho kịp xe lửa, anh cực kỳ phiền muộn, nói: "5h, mà anh phải đến sân bay trước 3h."

Nghĩ rằng đó là một chuyến bay quá cảnh trung chuyển, Tống Vũ Tiều cảm thấy khó hiểu trước những lời của Kiều Vũ Tụng. Nhưng nếu không phải chuyến bay đó, sẽ không có chuyến bay nào khác ra khỏi Thành phố Tây. Tống Vũ Tiều nói "Đừng lo lắng, em sẽ đưa anh đến đó đúng giờ."

Kiều Vũ Tụng dự định đến ga xe lửa trước 3h, nhưng nếu anh đến sân bay trước thì sẽ quá muộn. Nghe đến đây, anh giật mình, lập tức nói: "Không cần, anh sẽ tự đi. Không làm phiền em".

"Không phiền phức. Buổi chiều em có nhiều thời gian." Tống Vũ Tiều thấy anh lo lắng, liền cảm thấy có cái gì đó kỳ quái.

"Thật sự, không cần." Kiều Vũ Tụng khẳng định nói.

Vẻ mặt anh kiên quyết, Tống Vũ Tiều nghi ngờ nếu cậu cố kiên trì, anh sẽ tức giận. Tống Vũ Tiều chắc chắn Kiều Vũ Tụng đang che giấu điều gì đó. Bây giờ rất vất vả để cùng ngồi xuống dùng bữa cơm, Tống Vũ Tiều muốn yên ổn ăn một bữa, đơn giản không hỏi tới nữa.

Sau khi xác nhận rằng cậu không còn kiên trì nữa, Kiều Vũ Tụng cuối cùng cũng thả lỏng tâm tình của mình.

Trong bữa ăn, Tống Vũ Tiều không có hỏi anh hành trình trở về. Kiều Vũ Tụng cảm thấy thoải mái rất nhiều.

Tống Vũ Tiều không có nói nhiều về công việc. Vì vậy, khi họ nói chuyện trên trời dưới đất, đụng đến công việc của Tống Vũ Tiều, cậu dừng lại ở đó. Cũng may Tống Vũ Tiều trong ấn tượng của anh đều rất ít nói, Kiều Vũ Tụng cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Ngược lại, khi Tống Vũ Tiều hỏi về công việc, Kiều Vũ Tụng luôn giữ chừng mực.

Từ lâu, Kiều Vũ Tụng ở trong môi trường làm việc mà phụ nữ chiếm đa số, đó không phải là sự phân biệt giới tính, mà là trải nghiệm – nơi tập trung phụ nữ, thực sự rất ồn ào.

Từ từ, trong quá trình làm việc với họ, Kiều Vũ Tụng cũng quen với việc tán gẫu những chuyện thị phi đúng sai.

Thỉnh thoảng, khi Kiều Vũ Tụng đang nói chuyện hoặc lắng nghe, anh sẽ đột nhiên nhớ tới Từ Ngạo Quân

Anh nhớ tới Từ Ngạo Quân ngồi vào bàn mạt chược với những người bạn chơi bài của bà, chơi mạt chược và bàn luận về  những người khác. Lúc này, anh sẽ nhanh chóng rút khỏi bầu không khí sôi động, nhưng đã quá muộn, anh càng ngày càng giống Từ Ngạo Quân.

Kiều Vũ Tụng biết rằng Tống Vũ Tiều không thích Từ Ngạo Quân cho lắm, anh cũng vậy. cho nên, khi nói chuyện trong công ty trước mặt Tống Vũ Tiều, anh phải liên tục nhắc nhở bản thân kiềm chế, không thể nói năng tùy ý, khiến Tống Vũ Tiều cảm thấy anh nói chuyện thị phi của người khác, giống như Từ Ngạo Quân.

Nhưng mà, che giấu thường làm người ta bất an. Nghĩ đến Tống Vũ Tiều mới vừa nói "Chờ bọn họ quen biết thời gian dài hơn", tâm trí anh càng thêm mệt mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!