Chương 45: Che lấp -3

Sân bay ở thành phố Tây rất nhỏ, không có nhiều chuyến bay mỗi ngày, nhà ga chỉ có một tầng, không có cầu lên máy bay, hành khách chỉ có thể lên máy bay bằng cầu thang di động.

Do lưu lượng hành khách ít nên bên ngoài các chốt kiểm tra an ninh không có ghế ngồi cho hành khách ngồi chờ nghỉ ngơi. Kiều Vũ Tụng quay trở lại tòa nhà ga cuối, mang theo chai nước hoa cho Tống Vũ Tiều, đi đi lại lại gần phòng bán vé xe buýt.

Người soát vé hỏi anh có muốn mua vé không, nhưng anh từ chối.

"Anh phải đợi chuyến bay tiếp theo đến, mới có xe." Người soát vé nói, "Trưa rồi. Sao anh không gọi dịch vụ đặt xe trực tuyến?"

"Được rồi, cảm ơn." Kiều Vũ Tụng nói như vậy, nhưng anh cảm thấy cô dài dòng, nói xong anh bước ra ngoài nhà ga.

Trước khi Tống Vũ Tiều đến, anh đã mua vé tàu về Cẩm Dung. Từ thành phố Tây đến Cẩm Dung chỉ có xe lửa là nhanh nhất, rất dễ bị trễ chuyến, để tránh bất trắc nên anh mua vé buổi chiều. Chỉ có vé đứng nhưng vẫn tốt hơn đi làm muộn. Đáng tiếc chính là, anh đã phải rời đi ngay sau bữa ăn.

Khi mặt trời l*n đ*nh đầu, bóng đen tụ lại dưới chân Kiều Vũ Tụng, tạo thành một quả bóng đen. Nhựa đường phản chiếu ánh nắng gay gắt, Kiều Vũ Tụng nhìn xuống bóng của mình, nhưng ánh sáng trên mặt đất làm nhức mắt anh, anh cảm thấy mình chìm vào trong bóng đen này. Đó là một cái hố sâu mà anh tự đào.

Đột nhiên, một tiếng còi xe khiến Kiều Vũ Tụng tỉnh táo trở lại.

Anh nhìn lên và thấy một chiếc xe Jeep địa hình đang lái về phía anh ở bên đường. Đầu xe có lưới tản nhiệt bảy lỗ và đèn pha tròn, cản trước rất rộng, đường bo bánh xe vát vuông sắc cạnh, bản lề cửa xe lộ ra ngoài khiến vẻ ngoài hầm hố lạ thường.

Ánh nắng làm suy yếu độ trong suốt của kính chắn gió, khiến Kiều Vũ Tụng khó nhìn thấy người ngồi trong xe. Anh tiến lên vài bước, đợi xe dừng lại, cuối cùng nhìn thấy Tống Vũ Tiều ngồi ở ghế lái, không khỏi sửng sốt một chút.

Tống Vũ Tiều rõ ràng đã nhìn thấy anh, còn không có mở cửa kính xe, trực tiếp vẫy tay ra hiệu cho anh lên xe.

"Sao anh không chờ bên trong?" Khi Kiều Vũ Tụng lên xe, Tống Vũ Tiều nhìn thấy khuôn mặt phơi nắng đỏ bừng của anh liền hỏi.

Kiều Vũ Tụng nhẹ nhàng giải thích, "Bên trong không có chỗ ngồi, nên đứng đó thật kì quái. Anh chỉ vừa mới ra ngoài thôi."

Chỗ ngồi trong chiếc xe này rộng rãi hơn nhiều so với chiếc xe mà Tống Vũ Tiều lái ở Tích Tân. Kiều Vũ Tụng thắt chặt dây an toàn, nói: "À, cái này. Nước hoa, cuối cùng có thể đưa cho em rồi."

Tống Vũ Tiều vặn nhỏ nhiệt độ điều hòa, điều chỉnh hướng cửa gió một chút, nhìn thấy túi quà anh đưa qua, hơi giật mình cầm lấy, "Cảm ơn anh."

Cậu mở túi ra và liếc nhìn, rồi nhanh chóng cho vào hộp đựng găng tay chính giữa.

Cậu dường như không quan tâm lắm, Kiều Vũ Tụng rất hụt hẫng. Nhưng suy cho cùng, đây chỉ là một món quà, không phải lễ vật. Tống Vũ Tiều lựa chọn đối xử thế nào đều được

"Bao nhiêu tiền? Em sẽ chuyển anh sau." Tống Vũ Tiều nói rồi phóng xe lên đường.

"Không cần, cũng không bao nhiêu tiền." Nói xong, do dự một chút, anh nói, "Anh tặng cho em."

Tống Vũ Tiều ngạc nhiên, suy nghĩ một chút, giả vờ tùy ý nói: "Chắc lương của tiếp viên hàng không khá cao."

Kiều Vũ Tụng có chút hụt hẫng và giải thích: "Không. Chỉ là …coi như một món quà gặp mặt đi."

Không ngờ anh lại nói ra lý do như vậy, Tống Vũ Tiều liếc anh một cái "Anh chăm chỉ như vậy, làm nhiều có nhiều, không phải là bình thường sao?"

Sau khi nghe xong, Kiều Vũ Tụng nhận ra vừa rồi không phải cậu đang nói đùa, nhất thời lúng túng vì chính mình. Anh tự giễu, "Có thể cao hơn mức lương trung bình của các công ty địa phương một chút, nhưng thực sự rất mệt mỏi."

"Bây giờ anh có mệt không?" Cậu hỏi.

Kiều Vũ Tụng đột nhiên nhớ ra anh đã nói dối Tống Vũ Tiều rằng anh đang bay một chuyến bay theo lịch trình, gần như anh đã tiết lộ bí mật của mình. Anh ngượng ngùng cười nói: "Không sao, chỉ là dậy sớm thôi."

Tống Vũ Tiều gật đầu.

"À, đúng rồi. Anh phải đi vào buổi chiều. Sau bữa cơm, cũng sắp tới giờ rồi." Sợ cậu nghi ngờ, Kiều Vũ Tụng nói thêm, "Không bay đến Cẩm Dung, mà về Tích Tân. Có một chuyến bay trở lại Tích Tân vào buổi chiều, em có bay không? "

"Buổi chiều phải trở về?" Tống Vũ Tiều kinh ngạc nói.

Kiều Vũ Tụng rất muốn ở lại lâu hơn một chút, anh càng cảm thấy hối hận, và nói, "lịch trình tạm thời đã thay đổi."

Nhưng, chuyến bay buổi chiều từ Xuân Lâm đến Tích Tân và dừng ở Thành phố Tây sao? Thay đổi tiếp viên hàng không tại trạm dừng chân bằng cách nào? Tống Vũ Tiều đã khó hiểu, khi nhìn cách ăn mặc của Kiều Vũ Tụng, lại càng khó hiểu hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!