Đóng cửa sổ lại, Kiều Vũ Tụng không khỏi mỉm cười.
Anh cởi áo khoác, thản nhiên ném lên ghế, đang định đóng cửa thay đồ ngủ thì thấy Từ Ngạo Quân đẩy cửa đi vào.
Hai mẹ con chạm mặt nhau, sắc mặt Kiều Vũ Tụng ngưng lại.
Từ Ngạo Quân đứng ở cửa hỏi: "Quan hệ của con và Tiểu Tiều tốt như vậy từ khi nào?"
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng tự nhận quan hệ của bọn họ hoàn toàn không tới "Tốt", nhưng vì trong lòng anh có suy nghĩ khác, nên chột dạ khó giải thích được. Anh giả vờ thờ ơ nói: "Có gặp vài lần trong trường luyện thi".
Từ Ngạo Quân nghi ngờ nhìn anh, trong khoảng khắc nói: "Sau này ít tiếp xúc với đứa nhỏ đó đi."
Nghe xong, Kiều Vũ Tụng mở to hai mắt, không thể tin được – Tống Vũ Tiều trong mắt mọi người là học sinh giỏi, bà thật sự không muốn anh kết giao với học sinh giỏi sao?
Từ Ngạo Quân đoán Kiều Vũ Tụng đang nghĩ gì, bà giải thích: "Nếu gặp sớm hơn, để cậu ta dạy con học và phát huy việc học thì quá tốt. Nhưng bây giờ lửa cháy đến lông mày, trừ khi cậu ta có thể đặt cược vào đề thi tuyển sinh đại học, cho con lâm trận mới mài gươm, phát huy một lần vượt xa người thường. Nếu không con chơi cùng nó, lãng phí chính là thời gian của con"
Bà vẫn còn hợm hĩnh như vậy, Kiều Vũ Tụng không khỏi trợn mắt, cởi áo khoác, xoay người đi tìm đồ ngủ.
Từ Ngạo Quân nói sau lưng anh: "con thực sự không muốn nghe. Cậu ta thi Đại Học đạt điểm tuyệt đối một – hai môn chỉ là vấn đề trong vài phút. Còn con thì sao? Nếu có thể đạt được hai môn trong kiểm tra, đều là thần tiên hiển linh. Cậu ta xem phim, con cũng xem phim, con coi lại mình có xứng đáng không?"
Trái tim của Kiều Vũ Tụng ngừng đập trong giây lát, cho dù rất chán ghét nhưng anh cũng không tìm được gì để phản bác. Anh quay lại nói: "Mẹ nói đủ chưa? Đã gần một giờ sáng, con muốn đi ngủ."
"Giờ con biết trễ rồi, lúc đi xem phim sao không nghĩ tới?" Từ Ngạo Quân nhìn anh như hận không thể rèn sắt. Trước khi rời đi vẫn còn lẩm bẩm "Vẫn không cố gắng dành thời gian ôn tập, cả ngày chỉ muốn chơi đùa. Đến khi thi vào đại học rồi mới biết mình sai."
Kiều Vũ Tụng tức giận đợi bà đi ra ngoài, ngay khi cánh cửa đóng lại, anh sải bước về phía trước và khóa cửa lại.
Dường như anh chỉ có thể bày tỏ sự bất mãn của mình như vậy. Nhưng anh biết rõ rằng nó chẳng có ích lợi gì cả.
Như Tống Vũ Tiều dự đoán, khi cậu về đến nhà, ba mẹ cậu đã ngủ rồi.
Động tác của Tống Vũ Tiều cũng không nhẹ nhàng gì, mà cũng không làm phiền đến ba mẹ đã đóng cửa phòng ngủ.
Cậu lấy gói bánh quy còn lại trong túi ra và ném vào thùng rác trong bếp.
Ngay từ khi vào rạp chiếu phim, Tống Vũ Tiều đã quá buồn ngủ. Sau đó Kiều Vũ Tụng suýt nữa ngã sấp xuống, làm cậu tỉnh táo lên rất nhiều, bây giờ trở về nhà, rốt cuộc cũng buồn ngủ đến mức mi mắt đánh nhau.
Sau khi tắm xong Tống Vũ Tiều viết nguệch ngoạc mấy chữ, ngã xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tống Vũ Tiều không có nhiều cảm xúc sâu sắc khi xem bộ phim "Cuộc sống trong rừng sâu ".
Cậu chưa bao giờ hứng thú với truyện tranh, phim ảnh thuộc loại nhạt nhẽo và bình thản, càng dễ buồn ngủ. Vì vậy, nội dung bộ phim không lưu lại bất kỳ ấn tượng nào cho Tống Vũ Tiều.
Có một điều rất kì lạ là ngay sau khi Tống Vũ Tiều ngủ say, trong giấc mơ lại mơ thấy khu rừng rậm kia.
Cậu không có hoàn toàn đi vào giấc mơ, từ đầu đến cuối, cậu biết rằng mình đang nằm mơ.
Cậu đi vào rừng rậm và ngạc nhiên rằng thực sự có một giấc mơ hai chiều, nhưng rất nhanh, cậu nghe thấy âm thanh của cây đàn Cello rõ ràng là nhạc nền trong phim.
Bản nhạc êm dịu và đẹp đẽ trôi trong khu rừng của giấc mơ. Trong giấc mơ, có một dòng sông lấp lánh, và một đồng cỏ, nơi những đàn bướm nhảy múa, và tuyệt vời hơn nữa, có những vì sao lấp lánh.
Tống Vũ Tiều đi về hướng có tiếng đàn, hai chân trần ở trên bãi cỏ mềm mại, sương ướt lòng bàn chân, trong lòng dâng lên cảm giác mát lạnh.
Cuối cùng, vào sâu trong rừng và cậu nhìn thấy Kiều Vũ Tụng đang ngồi trên cây sồi chơi vĩ cầm.
Kiều Vũ Tụng khẽ cúi đầu, ánh trăng rơi trên lông mi, để lại một bóng tối mờ ảo nơi đáy mắt.
Tiếng đàn của anh như ánh trăng trong nước, lướt qua những giọt sương trên cỏ, trèo lên những ngọn cây rung rinh trước gió.
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua, Tống Vũ Tiều vừa ngẩng đầu lên, liền thấy tiếng sột soạt từ tán cây. Cậu cảm thấy chân mình lạnh toát, khi nhìn xuống thì thấy cỏ dưới chân bỗng chốc hóa thành dòng suối nhỏ róc rách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!