Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3

Vì mua được nước hoa, lúc Kiều Vũ Tụng đuổi đến cửa lên máy bay, các hành khách đã bắt đầu xếp hàng chờ đợi đăng ký.

Anh băng qua cầu thang dưới con mắt mọi người.

Bước vào cabin, tiếp viên trưởng và tiếp viên khoang hạng nhất đã sẵn sàng đón hành khách đều tái mặt. Tiếp viên hàng không không ngớt mắng mỏ, "Sao cậu đi lâu như vậy?!"

"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi." Kiều Vũ Tụng liên tục xin lỗi, cài nút cổ áo và bước vào.

"Còn không mau chuẩn bị sẵn sàng? !" Tiếp viên trưởng hô sau lưng anh "lau mồ hôi".

Mặc dù chức vụ của Kiều Vũ Tụng là tiếp viên trưởng khoang sau, nhưng anh không quen với các tiếp viên bay cùng với anh lần này.

Đến muộn khiến anh mất mặt trước đồng nghiệp, họ đều tỏ ra nghi ngờ về sự chuyên nghiệp của Kiều Vũ Tụng, ngoài mặt tuy không nói gì nhưng khi nhìn thấy ánh mắt và hành vi của họ, Kiều Vũ Tụng đã có thể đoán được một hai.

Bắc Hàng nhiều tiếp viên hàng không phục vụ trên máy bay, Kiều Vũ Tụng không cần thiết giữ quan hệ tốt cùng mọi người. Anh tự an ủi: cùng nhóm với họ trong tương lai đều là cơ duyên anh không cần phải quá coi trọng điều đó.

Đáng tiếc, chỉ là ý nghĩ mong muốn đơn phương của Kiều Vũ Tụng.

Trước phục vụ khoang hành khách bắt đầu, có người bấm chuông.

Kiều Vũ Tụng đang đặt bữa ăn hâm nóng vào xe ăn, cô tiếp viên đang bận pha cà phê hỏi: "Anh, anh đi xem giúp em được không? Em ở đây không có thời gian."

Anh liếc nhìn bàn tay cô đang khuấy cà phê rồi bước ra ngoài.

Khi đến chỗ hành khách bấm chuông gọi, Kiều Vũ Tụng lịch sự hỏi: "Xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô?"

"Anh có thể cho tôi một cái chăn được không?" Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn thấy Kiều Vũ Tụng, chán ghét cau mày.

Kiều Vũ Tụng ngay lập tức xấu hổ và trả lời: "Được rồi, xin cô đợi một lát."

"Này." Cô ta ngăn anh lại, nhìn từ trên xuống dưới rồi nói, "Tiếp viên của hãng hàng không này giờ bất cẩn như vậy sao? Cơ thể có mùi khó chịu thì anh có thể đừng lên máy bay được không?" Cô ta xua tay trước lỗ mũi.

Anh sững sờ một lúc, mặt nóng bừng ngay lập tức, đành phải tiếp tục cười nói: "Thực xin lỗi. Tôi sẽ nhờ đồng nghiệp mang chăn cho cô."

Cô ta mở to 2 mắt và nói, "Ha, đây là từ chối phục vụ sao?"

Lời nói của hành khách nhanh chóng khơi dậy chú ý của những người khác. Hành khách bên cạnh tò mò nhìn cô, nhìn Kiều Vũ Tụng ít nhiều cũng thấy lo lắng cho anh.

"Đương nhiên là không. Chỉ cần đợi, chăn sẽ được giao sớm." Kiều Vũ Tụng duy trì thái độ lịch sự, cúi đầu rồi bước nhanh trở lại.

Tiếp viên hàng không pha cà phê vừa rồi thấy anh vội vàng quay lại, lập tức hỏi: "Sao vậy?"

"Không có gì" Kiều Vũ Tụng trả lời trong khi tìm chăn.

Một tiếp viên phía sau hỏi: "Có thể là thanh tra?"

Nghe vậy, hành động của Kiều Vũ Tụng dừng lại. Anh liếc nhìn 2 người bọn họ, không hỏi tại sao lại có suy đoán như vậy, nhanh chóng tìm khăn ướt và đồng phục dự phòng, vào phòng tắm còn trống.

Sau khi đóng cửa lại, Kiều Vũ Tụng cẩn thận ngửi cơ thể của mình, có chút mồ hôi nhưng không thấy rõ.

Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải nhanh chóng giải quyết.

Kiều Vũ Tụng lau mồ hôi trên người trong vòng 5 phút và thay đồng phục.

Khi ra ngoài, anh đang gặp hành khách đang đợi phòng tắm, anh vội vàng xin lỗi: "Tôi xin lỗi vì sự chậm trễ, xin mời sử dụng."

Kiều Vũ Tụng cất đồ đi, cầm lấy chăn, thấy vừa rồi còn có một cái gối khác, nên liền mang theo.

Người kia ngẩng đầu, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc nói: "Sao lại chậm như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!