Chương 23: Cầu vượt – 2

Ban đầu, Thiệu Tuấn Huy và bạn gái dự định thuê chung nhà với Tống Vũ Tiều, nhưng sau khi xem xong, Tống Vũ Tiều liền biết Thiệu Tuấn Huy có điều do dự.

Bạn gái Thiệu Tuấn Huy rõ ràng là muốn thuê. Về phần Thiệu Tuấn Huy, Tống Vũ Tiều đoán có lẽ liên quan đến tình hình kinh tế của gia đình anh.

"Anh sẽ về nói chuyện với ba mẹ, còn chưa kịp nói cho bọn họ biết đây." Thiệu Tuấn Huy ngượng ngùng cười, "Tối nay ba anh chắc về nhà rồi."

Nghe vậy, Tạ Ức Nam xúc động nói: "Em đã nhìn thấy ba của anh trên TV, tin phóng sự phỏng vấn đoàn quân xe máy hồi hương."

Anh cười ngượng ngùng hơn và nói: "Ừm. Em có xem tin tức hả?"

"Dù sao nó cũng hay hơn tin của CCTV. Nó gần gũi hơn với cuộc sống của chúng ta." Tạ Ức Nam cảm khái nói, "Đi xe máy từ Tuệ Loan trở về, thật sự cực khổ,  mất thời gian."

Thiệu Tuấn Huy khẽ gật đầu một cái.

Nhìn thấy anh uyển chuyển gật đầu, Tống Vũ Tiều càng không biết anh có muốn thuê chung nhà hay không.

Sau đó cả 5 người cùng nhau đi ăn vặt trong quán trà sữa, rồi chia tay nhau.

Tống Vũ Tiều đã đến cửa hàng mắt kính trên đường Giải Phóng, cuối cùng cũng có được chiếc kính vừa ý.

Khoảnh khắc tháo kính áp tròng hàng ngày ra và đeo mắt kính mới, Tống Vũ Tiều như được tái sinh.

"Đúng thật là." Chủ cửa hàng mắt kính nhận xét, "Cậu đeo kính nhìn già một chút. Nếu không đeo, thoạt nhìn càng nhỏ tuổi hơn."

Tống Vũ Tiều không vui khi nghe điều này, cậu cảm ơn, xoay người rời đi.

Đến trạm xe buýt, Tống Vũ Tiều lấy tiền lẻ trong ví ra, căng mắt chờ xe buýt.

Không lâu sau, cậu nhận được cuộc gọi từ nhân viên chuyển phát: chiếc bồn ngâm chân mua cho bà nội đã đến, nên nhờ người ta gửi hàng tại cổng bảo vệ.

Bà nội không biết gì về mua sắm online và sẽ không ký nhận hàng, vì vậy muốn mua cho bà, phải đặt hàng về địa chỉ nhà mình, sau đó tìm cơ hội để đưa sau.

Tống Vũ Tiều cân nhắc, như vậy cũng được, trước tiên có thể thử xem bồn ngâm chân có tốt không.

Xe buýt đến muộn, những người chờ xe buýt lần lượt thay đổi, còn Tống Vũ Tiều vẫn ở dưới trạm dừng.

Cậu buồn chán, vô tình liếc nhìn hộp đèn quảng cáo liền thấy bóng dáng của chính mình phản chiếu trên đó.

Thoạt nhìn rất nhỏ sao? Tống Vũ Tiều khó hiểu. Cậu tháo kính ra, ngay cả bóng dáng cũng bị mờ đi.

Theo đà hiện tại, có lẽ học kỳ sau sẽ khá hơn. Trước đó, Tống Vũ Tiều và Vạn Cạnh Sương gặp nhau, câu đầu tiên của họ là cậu đã cao lớn hơn rồi.

Tống Vũ Tiều đeo kính lại.

Không nghĩ tới, tầm mắt mới khôi phục rõ ràng, lại mơ hồ nhìn thấy 2 người đàn ông ôm nhau ở bên kia đường.

Tống Vũ Tiều trong lòng hồi hộp, cậu nhanh chóng nhận ra những người qua đường xung quanh đang nhìn họ.

Hai người một già một trẻ, người lớn chừng 40 tuổi, người nhỏ hơn tuổi 20. Trước khi chia tay, chàng thanh niên chạm mặt người đàn ông lớn tuổi rồi tạm biệt, thoạt nhìn lưu luyến không rời, quay lại và vẫy tay hôn gió chào người đàn ông lớn tuổi trước khi đi xa.

Tống Vũ Tiều khẽ cau mày nhìn người đàn ông lớn tuổi đang quay người lên lầu.

Rất nhiều biển hiệu treo trên tường của tòa nhà, khác biệt với mặt tiền các cửa hàng khác, Tống Vũ Tiều đã tìm kiếm qua những tấm biển này, cuối cùng tìm thấy một tấm biển ghi "Phòng tắm TIỂU CHU THIÊN và Sảnh giải trí".

…TIỂU CHU THIÊN….

Nhìn thấy cái tên này, Kiều Vũ Tụng không khỏi sửng sốt. Tức là thực sự có một nhà tắm công cộng cho người đồng tính tên "TIỂU CHU THIÊN" trên đường Giải Phóng?

Nếu không phải Nick nói đến, Kiều Vũ Tụng sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng "ngư trường" được nhắc đến trong truyện tranh lại xuất hiện ở địa phương. Anh tìm kiếm trên Internet và tìm thấy một câu trả lời, anh chấn động liền không biết làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!