*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dù bất mãn với nhận xét và thái độ của Từ Ngạo Quân, nhưng Kiều Vũ Tụng chột dạ chuyện trung tâm luyện thi, mà cũng không phải lần đầu tiên nghe thấy Từ Ngạo Quân phát biểu nên anh không mãu thuẫn với mẹ mình nữa.
Trong bữa tối, Từ Ngạo Quân nhận được cuộc gọi từ Kiều Chấn Hải, nói rằng 2 ngày nữa ông sẽ trở lại Nhạc Đường với đoàn quân xe máy.
Trời lạnh như thế này, Kiều Chấn Hải vẫn như cũ đi xe máy về quê, Kiều Vũ Tụng vừa đau lòng liền lo lắng, nói "Tuyết rơi vẫn chưa hết, ba đi xe máy có nguy hiểm quá không?"
"Không đi xe máy thì làm sao về được? Vé tàu khó mua lắm. Ai mà lúc nửa đêm ra ga mua vé? Vé máy bay đắt lắm. Tiền gấp đôi cũng chưa chắc có được chỗ ngồi."
Từ Ngạo Quân đưa cho anh đĩa rau: "Nếu có hiếu như vậy, con nên học hành cho tốt. Khi con đậu đại học, không uổng công ba con làm việc vất vả quanh năm ở ngoài. Này, trung tâm luyện thi thế nào rồi? đã hỏi chưa? "
Kiều Vũ Tụng lúng túng và trả lời, "Con đã hỏi, lớp học ngày mai sẽ tiếp tục."
"Nhìn xem, may mà mẹ kêu con hỏi. Ăn thêm rau! Ăn nhiều đồ ăn! xương sườn đắt đòi mạng, ăn thừa sẽ không ngon. Ăn liền đi" Từ Ngạo Quân nói xong, gắp một đám giá đỗ vào bát của mình. Giá đỗ này bà trồng ở nhà, trong mấy ngày tuyết rơi.
Buổi tối đi tắm Kiều Vũ Tụng nghe thấy tin tức trên TV khi đi ngang qua phòng khách.
Phóng sự đề cập rằng hàng năm đội quân đi xe máy từ khu vực Tuệ Loan trở về nhà, Kiều Vũ Tụng dừng bước lại, nhìn tin tức hình ảnh.
Trong bản tin, đoàn xe oai phong lẫm liệt đang trên đường, trong gió rét dữ dội, người người phong trần mệt mỏi.
Xe máy của họ đều chất đầy quần áo, quà Tết đem về quê, một số người chở cả xoong nồi trên xe, khi cần dừng lại giữa đường.
Một mặt, bản tin tường thuật về hành trình khó khăn và mệt mỏi của đoàn quân xe máy, mặt khác, lại báo cáo về các hành vi vi phạm khác nhau của họ.
Nhiều xe chở hàng quá tải, chở người quá quy định, cả gia đình 3 người cùng trên 1 xe trở về nhà, cháu bé kẹp giữa bố mẹ, 3 người ngồi trên xe máy chen chúc nhau, bị CSGT dừng xe lập biên bản.
Có lẽ do không khí Tết Nguyên đán sắp đến nên khi đưa tin phỏng vấn lao động nhập cư trở về, họ không phỏng vấn những người vi phạm nội quy, quy chế. Điều mà Ban thời sự muốn thể hiện nhiều hơn là sự vất vả khi ra ngoài làm việc và niềm vui mong được trở về quê hương đoàn tụ.
"Nhìn đi, cha mẹ trên đời đều là như vậy. Thương tấm lòng của cha mẹ! Con bình thường không biết nghĩ đến cha mẹ, học hành chăm chỉ mà chỉ nghĩ đến ăn – uống và vui vẻ." Từ Ngạo Quân bất ngờ bình luận về bản tin trên TV.
Kiều Vũ Tụng bối rối, nhìn tin tức phỏng vấn mới biết tại sao.
Hóa ra phóng viên trong bản tin đang phỏng vấn một lao động nhập cư làm việc ngoài tỉnh. Đó là một ông bác cỡ tuổi Kiều Chấn Hải, làn da ngăm đen đầy bụi bặm và thăng trầm, gương mặt khắc khổ biểu hiện đặc biệt rõ ràng qua nụ cười.
"Đi kiếm tiền a, cho con cái học lên đại học. Ha ha." Ông bác nói.
Phóng viên hỏi: "Hiện tại đứa nhỏ đang học cấp ba sao?"
Nhắc đến con, nụ cười trên mặt ông Bác càng rạng rỡ, giọng điệu đầy tự hào: "Dạ, năm cuối cấp, năm nay thi đại học".
"Vậy thì tôi chúc cậu ấy sẽ thi đậu trong năm nay! Bác đã làm việc chăm chỉ, đi đường cẩn thận!"
Ông bác trước sau đều cười, cảm kích lặp lại: "Cảm ơn, cảm ơn."
"A, đây không phải là ba Thiệu Tuấn Huy sao?" Nhìn người được phỏng vấn xuất hiện trên bản tin địa phương, Chu Mỹ Kỳ hứng thú cười, "Được đó, đều lên truyền hình rồi."
Nhìn thấy bố của bạn học xuất hiện trên TV, Tống Vũ Tiều cũng ngạc nhiên không kém, nhưng giọng điệu của Chu Mỹ Kỳ như sẵn sàng tìm túi hạt dưa bất cứ lúc nào, như thể vừa ăn vừa xem kịch vui, Tống Vũ Tiều không nói nên lời.
Cậu cúi đầu ăn cơm, không nói lời nào.
Nghe vợ nói chuyện, Tống Trí Sơn hiếu kỳ nói: "Thiệu Tuấn Huy là ai?"
Nghe vậy, Chu Mỹ Kỳ khinh thường liếc nhìn ông, và nói: "Ông nói, ông có quan tâm đến sinh hoạt của con mình bao giờ không? Thiệu Tuấn Huy là bạn học Tiểu Tiều! trước đây Tiểu Tiều chưa lên lớp 12, Nó ở Nhất Trung là số một!"
Bị vợ trách cứ Tống Trí Sơn lẩm bẩm: "Làm sao quản được nhiều như vậy? biết Tiểu Tiều số 1 là được rồi"
"Này." Chu Mễ Kỳ chế nhạo không đồng ý, nhanh chóng thay đổi vẻ mặt tán gẫu, tiến lại gần bàn ăn nói: "Ông không biết rồi, Thiệu Tuấn Huy cùng con của chúng ta có chút ân oán đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!