"Trời ạ! Sàn nhà bẩn quá, không biết lau dọn. Ở nhà suốt ngày chỉ biết đọc sách. Ngoài đọc sách ra thì còn biết làm gì nữa?"
Tống Vũ Tiều còn đang ngủ say thì đột nhiên bị âm thanh bên ngoài phòng khách đánh thức, cậu mở mắt ra nhưng không dậy nổi.
"Tống Vũ Tiều, không thể tiếp tục như thế này được. Hãy xem lại mình đi, nhảy lớp nhiều thế, ở trường học không đủ hả? Nói thế nào? Muốn phát triển toàn diện đức – trí –thể –mỹ nhìn con bây giờ đi. Ngoài ngoại trừ thành tích tốt, còn có thể làm việc gì nữa? Mẹ không mong con làm việc nhà, nhưng con có ý tứ một chút, con thấy mình còn chút lương tâm không? Mẹ quá lười nói tới con!" Chu Mỹ Kỳ ở trong phòng khách chửi bới.
Bà mắng thì mắng, Tống Vũ Tiều không thấy bà xuất hiện trước mặt.
Chu Mỹ Kỳ mắng con trai xong, vẫn không nguôi giận, tiếp tục mắng: "Cha nào con nấy, hai người không bớt lo được! Một người cả ngày không có nhà, một người chỉ biết làm ổ ở trong phòng. Ngày tuyết rơi, nhà nghèo đến nỗi không có lấy một quả trứng, lão già ngược lại sướng rồi, ra ngoài ăn uống no đủ, không lo vợ con ở nhà đói khát. Kiếp trước đã tôi tạo nghiệp gì, để kiếp này phải chịu tội với 2 người."
Tống Vũ Tiều nằm trên giường nghe bà chửi rủa, che kín chăn, không biết làm sao, cảm giác có chút nóng. Cậu nhìn lên thì ngạc nhiên thấy đèn báo nguồn của máy lạnh đang sáng, không biết đã có điện từ bao giờ.
Tống Vũ Tiều lập tức đứng dậy đi ra ngoài, bắt gặp Chu Mỹ Kỳ đang lau sàn.
Chu Mỹ Kỳ nhìn thấy cậu, thẳng eo lên, nói: "Chịu rời giường rồi sao?"
Tống Vũ Tiều phớt lờ, liếc nhìn đồng hồ trên tường và ngạc nhiên nhận ra mình đã ngủ cả buổi chiều. Điều này cũng chứng tỏ Chu Mỹ Kỳ chơi mạt chược bên ngoài cả ngày, mà Tống Chí Sơn cũng uống rượu cả ngày cũng không về nhà.
Mặc dù đang nghĩ về bữa tối nhưng Tống Vũ Tiều không có lập tức đi tới tủ lạnh xem bà mang cái gì về ăn. Tránh cho Chu Mễ Kỳ nóng nảy chửi rủa.
Tống Vũ Tiều bước ra khỏi ban công, định mang cơm trắng vào nhà, nhưng mới đi ra ngoài, đã nghe thấy tiếng Chu Mỹ Kỳ đóng cửa ngoài phòng khách.
Cậu quay đầu nhìn lại, Chu Mỹ Kỳ đã nhốt cậu ở bên ngoài.
Tống Dư Kiều cầm hộp cơm bước vào, đóng cửa lại.
"Không có chuyện gì ra ra vào vào làm cái gì? Đi ra ngoài cũng không đóng cửa lại, không nhìn thấy bên ngoài tuyết rơi sao? thật vất vả lau sàn nhà, giờ lại làm bẩn" Chu Mỹ Kỳ nhắc tới, "Ai, 2 cha con cùng một cái đức hạnh, suốt ngày như lão thái gia chỉ biết hưởng thụ."
Tống Vũ Tiều bước nhanh vào bếp, ném hộp cơm đông lạnh vào bồn rửa với một tiếng ầm loảng xoảng.
Chu Mỹ Kỳ nghe thấy, thẳng lưng lau sàn nhà, hét lớn: "Này! Tống Dư Kiều thật sự coi mình là đại gia sao? Đọc nhiều sách là ghê gớm sao? Còn ở nhà của mẹ? Còn ăn cơm của mẹ? Con có gan đi ra bên ngoài ở, đừng đem sắc mặt đó ở nhà. Ra ngoài làm việc không ai dám nhận đâu! Nhìn con kìa! Con người hiếu thảo là trên hết, có biết chữ hiếu là gì không? Ngày xưa mẹ đã cho con mọi thứ tốt nhất, lại còn bỏ ra bao nhiêu tiền để dưỡng thai? Nếu không làm sao con có được bộ não tốt như vậy?
Hiện tại thông minh rồi, có tài nghệ, có đẳng cấp mà coi thường mẹ mày! "
Tống Vũ Tiều trở về phòng, bên ngoài vẫn nghe thấy tiếng bà chửi rủa ầm ĩ, cậu không khỏi hối hận vì ném hộp cơm vào bồn rửa, mà kích hoạt quả bom hẹn giờ này.
"Con ghê gớm? Con ghê gớm vậy buổi sáng còn chạy đến chỗ mẹ xin tiền làm cái gì?"
Cơn tức giận của Chu Mỹ Kỳ dường như dồn lại 1 chỗ.
Khi bà ấy nói vậy, Tống Vũ Tiều lấy ra 800 nhân dân tệ từ trong ngăn kéo. nhanh chóng rời khỏi phòng, cầm tiền đi tới chỗ Chu Mỹ Kỳ, đưa tiền cho bà, lạnh lùng nói: "Trả lại cho mẹ."
Chu Mỹ Kỳ đang mắng chửi đến sảng khoái đột nhiên nhìn thấy tiền trước mặt mình, nhất thời ngây người.
Bà mở to mắt nhìn con trai mình, vẻ mặt không tin nổi. Một lúc sau, đôi môi mím chặt bắt đầu run lên, nước mắt lưng tròng.
Tống Vũ Tiều cau mày, cảm thấy tình hình không ổn, lập tức đặt tiền lên bàn cà phê, xoay người trở về phòng.
Trước khi trở lại, cậu nghe thấy Chu Mỹ Kỳ bật khóc và gào lên, "Tôi đã tạo nghiệp gì? Sao Ông Trời lại đối xử với tôi như vậy."
Tống Vũ Tiều liếc bà một cái, thấy bà ngồi ở trên sofa vỗ đùi kêu: "Trời ơi, sao tôi lại nuôi ra một đứa con trai như vậy! nhặt được ở ngoài cũng không phải là đồ máu lạnh như vậy! Ông trời ơi!"
Như thường lệ, Tống Vũ Tiều hít sâu một hơi, trở về phòng rồi đóng cửa lại.
Theo kinh nghiệm của Tống Vũ Tiều, Chu Mỹ Kỳ sẽ gào khóc không ngừng trong thời gian ngắn.
Tống Dư Kiều bật máy tính, đeo tai nghe, bấm vào phần mềm Matlab để làm nốt thiết kế còn dang dở.
Nhưng bởi vì lời chửi rủa Chu Mỹ Kỳ, Tống Vũ Tiều không thể giữ được trái tim bình tĩnh. Cậu thở dài, mở trang máy tính, vào trang web bất động sản xem có thông tin cho thuê nhà nào gần Trường Nhất Trung hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!