Trời đổ tuyết, dày đến nỗi đường dây điện cao thế trong khu nhà cũng bị đổ nát. Kết quả là toàn bộ đường phố bị cắt điện, ngay cả xe sửa chữa khẩn cấp cũng không thể chạy qua ngay lập tức, vì vậy người dân địa phương không còn cách nào khác, trước tiên phải sống một cuộc sống nguyên thủy.
Bị cúp điện cũng tốt, không cần đi trung tâm luyện thi, ngay cả truyện tranh đã đến kỳ cũng được miễn thêm vài ngày nữa – thời tiết thế này thì ai mà ra ngoài? Trừ những người nghiện một số thứ.
"Này! Này! Nhóc con!" Người đến trong tuyết nghiện hút thuốc, "Có thuốc lá không?"
Kiều Vũ Tụng ngồi xổm ở phía sau quầy, một bên sưởi ấm một bên xem truyện tranh.
Nghe thấy có người đến, cậu lười biếng đứng dậy, chân tê vì ngồi trên ghế quá lâu.
Áo khoác và mũ của người kia dính đầy hạt tuyết, Kiều Vũ Tụng hỏi: "Anh cần gì?"
"Ngọc Khê, mềm mại." Anh ta cởi bao tay da ném xuống bàn, xoa xoa liên tục hai bàn tay đỏ ửng, như đang chuẩn bị châm thuốc, vận động cơ và xương.
Kiều Vũ Tụng lấy ra một bao thuốc lá Ngọc Khê từ quầy, đưa cho anh ta và nói, "Hai mươi sáu."
Không biết là do lạnh hay do nghiện thuốc, người kia run rẩy rút ra 26 tệ trong ví, ném lên quầy.
Kiều Vũ Tụng cất tiền vào ngăn kéo của quầy thu ngân, mặc kệ anh ta có rời đi hay không, cậu cầm cuốn truyện tranh bày ra trên quầy, ngồi xổm xuống tiếp tục sưởi ấm.
"Mẹ kiếp, hôm nay lạnh đến mức không châm được điếu thuốc." Vị khách mắng trước khi rời đi, "Này nhóc, mày sưởi lửa à? Đốt cho tao điếu thuốc đi."
Kiều Vũ Tụng đang nép mình trước lò than, ngẩng đầu lên và thấy anh ta đang nằm trên quầy, anh ta cười toe toét với cậu, để lộ ra hai hàng răng ố vàng, một trong số đó được dát vàng.
Kiều Vũ Tụng đứng dậy, dùng kẹp gắp ra một cục than hồng đỏ rực, đưa cho anh.
Ngậm điếu thuốc trên miệng, anh ta đặt trên ngọn lửa than đỏ rực, nhấp hai ngụm rồi châm thuốc.
"Cám ơn." Anh ta vẫn không rời đi, như là thèm muốn sự ấm áp trong nhà, tựa vào trên quầy, thoải mái hít thở.
Kiều Vũ Tụng không quen với mùi khói thuốc nên ném cục than rực lửa trở vào chậu, liếc nhìn anh ta.
Người bên kia nhìn nghiêng, hiểu lầm ánh mắt cậu, hỏi: "Có muốn một hơi không?"
Kiều Vũ Tụng lắc đầu.
"Này, bố cậu về chưa?" Anh ta cười hỏi.
Kiều Vũ Tụng không nghĩ tới anh ta quen biết Kiều Chấn Hải. Mọi người đều sống trên cùng một con phố, nên việc họ biết nhau cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nghĩ lại một lúc Kiều Vũ Tụng nhớ ra rằng người này là một thợ sửa xe máy ở ngã tư. Tết hàng năm Kiều Chấn Hải cưỡi xe gắn máy về nhà, từ Tuệ Loan trở lại Nhạc Đường, đều sẽ đem xe đưa tới chỗ anh ta để sửa chữa.
"Không." Kiều Vũ Tụng nghĩ, nếu thời tiết này tiếp tục, có lẽ Kiều Chấn Hải sẽ không thể quay lại.
"Cũng phải." Anh ta nhả khói "Tuệ Loan không thể lạnh hơn ở đây —— đi đây."
Kiều Vũ Tụng ngẩn ra, nói: "Đi thong thả."
Sau khi người mua thuốc lá rời đi, Kiều Vũ Tụng nhìn ra khỏi cửa hàng.
Toàn bộ đường phố bị tuyết trắng bao phủ, bất kể là những mái nhà hay ánh đèn đường, thậm chí cả con đường cũng bị phủ một lớp dày.
Đây là trận tuyết lớn nhất mà Kiều Vũ Tụng từng thấy trong mười bảy năm.
Cậu vẫn nhớ mình đã phấn khích như thế nào khi lần đầu tiên nhìn thấy tuyết cách đây một tháng. Thế nhưng, tuyết rơi liên miên một tháng, hứng thú lúc ban đầu cũng không còn, chỉ có cảm giác buồn chán, lạnh lẽo không chịu nổi.
Nhạc Đường thuộc về khu vực phía nam, không có hệ thống sưởi. Cứ đến mùa đông, mọi người đều dựa vào máu nóng để sống, cho dù bật điều hòa trong phòng vẫn rùng mình, chưa kể thời tiết băng giá có thể gọi là thiên tai.
Nhiều cây cối trên đường phố bị tuyết vùi lấp, thậm chí không có lấy một con chim sẻ trên những cành cây chết khô còn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!