*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giường ở nhà hơi cứng, dù hiếm hoi được ngày nghỉ ngơi, Kiều Vũ Tụng vẫn không có ngủ say. Là anh tự nghĩ như vậy mà thôi, khi cầm điện thoại lên nhìn đã là 9h sáng.
Kiều Vũ Tụng trở mình, nhìn thấy Tống Vũ Tiều đang ngồi ở trước bàn làm việc, bấm điện thoại, lười biếng nói "chào buổi sáng!"
Tống Vũ Tiều ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh cười: "chào buổi sáng!"
"Em xuống nhà chưa?" Kiều Vũ Tụng đứng dậy dụi mắt.
"Còn chưa, đang đợi anh." Tống Vũ Tiều nói.
Kiều Vũ Tụng nghĩ thầm vậy cũng tốt, nếu Tống Vũ Tiều rời giường trước, người ngủ trễ là anh sẽ bị mắng. Anh nghĩ nghĩ một chút rồi lại nằm xuống lăn lộn trong chăn, than thở " thật không muốn thức dậy xíu nào."
Tống Vũ Tiều hùa theo "Vậy thì ngủ tiếp một lát đi."
"Em chưa bao giờ ngủ nướng sao?" Kiều Vũ Tụng ôm chăn, "Ngủ nướng rất thoải mái nha."
Cậu nhướng mày nói: "Làm sao anh biết em chưa từng?"
Kiều Vũ Tụng chớp mắt nói, "Bởi vì mỗi khi anh thức dậy, em đều rời giường rồi. Em vẫn luôn nghiêm túc như vậy sao? Cho dù là ngày nghỉ."
Bị anh chọc cười, Tống Vũ Tiều nói: "Có việc phải làm, đương nhiên sẽ không ngủ nướng."
"Có đúng không?" Kiều Vũ Tụng bán tín bán nghi, "Vậy hôm nay có chuyện gì vậy?"
Tống Vũ Tiều nhún vai.
"Nhìn xem!" Kiều Vũ Tụng nguýt cậu một cái, vẫn rời giường, hỏi, "Em dậy lúc mấy giờ?"
Cậu nhớ lại, đáp "lúc gần 8 giờ."
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên: "sao em không đánh thức anh? Ngồi buồn một mình hơn tiếng đồng hố vậy?"
Cậu cười "Cũng không có việc gì, lúc ngủ trông anh rất đẹp."
Mặt Kiều Vũ Tụng bỗng dưng đỏ lên, lầu bầu nói: "Miệng lưỡi trơn tru."
"Nếu anh nhất định phải mô tả những gì em đang nói là dễ chịu, khuyên anh nên sử dụng bốn chữ "lời ngon tiếng ngọt". "Miệng lưỡi trơn tru" là nghĩa xấu." Tống Vũ Tiều nhắc nhở.
Kiều Vũ Tụng dở khóc dở cười, hỏi: "Em không nghe ra anh đang mắng em ha?"
Tống Vũ Tiều giả vờ như không biết gì, hỏi ngược lại: "Anh Tiểu Tụng tốt bụng như vậy, còn đau lòng em, sao mà mắng em được?"
Kiều Vũ Tụng không còn gì để nói, buồn cười lắc lắc đầu.
Anh lấy ra bộ quần áo sẽ mặc hôm nay từ trong vali, Kiều Vũ Tụng cởi cúc áo ngủ, do dự một chút, sau đó quay người nói: "Quay lưng lại đi, anh đang thay quần áo."
"Hả?" Tống Vũ Tiều giả bộ thất vọng, "Tại sao? Em đã cố ý dậy sớm như vậy."
Kiều Vũ Tụng trợn mắt nói: "Em nói cái gì?"
Cậu thành công cười ha ha: "Anh không phát hiện ra sao? Anh không có cơ hội nhìn thấy em thay đồ. Bởi vì anh dậy quá muộn."
"Cái gì nữa!" Kiều Vũ Tụng nghĩ lý do này thật sự rất buồn cười, nhưng trong lòng càng buồn cười hơn, vì thế xoắn xuýt.
Anh bước tới chỗ Tống Vũ Tiều và đưa tay cởi cúc áo len của cậu.
Tống Vũ Tiều kinh ngạc hỏi: "Anh làm gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!