Bạch Vân nhìn bóng Phùng Hoa khuất sau hàng cây liền đoán: lão đi Vạn Độc môn. Bạch Vân thấy lão hành động như vậy liền cảm thấy tên của lão đối lập với bản tánh của lão quá chừng: lão nóng nảy, độc đoán không hợp với chữ "hoa" tí nào cả. Đang cười thầm thì nghe "bình" một tiếng. Bạch Vân vội vàng phóng người đi. Âm thanh đó phát ra từ hướng của Phùng Hoa vừa đi lúc nãy.
Phùng Hoa nặng nề rơi xuống đất. Hai mắt lão tràn đầy vẻ kinh ngạc cùng sự tức giận. Lão gượng dậy thốt:
"Kẻ nào? Mau ra đây cho ta."
Sau bụi cỏ cao, một người bước ra. Người này trên tóc đã bị bạc hai đường lớn, đôi mắt hẹp và dài cùng cái mũi cong quắp xuất hiện trong đêm tối làm người ta phải dựng tóc gáy. Người này vừa bước ra đã nói:
"Trời ơi, là Phùng huynh đó sao?"
Hắn đi từ từ lại gần Phùng Hoa. Giọng hắn hốt hoảng vô cùng:
"Phùng huynh không sao chứ?"
Phùng Hoa nhìn hồi lâu mới nhận ra kẻ đánh lén mình là ai, lão ngập ngừng:
"Phải Tôn đệ đó không?"
Tôn Sơn đi cách Phùng Hoa năm bước thì dừng lại. Lão gật đầu nói:
"Là Tôn Sơn, Tôn đệ của Phùng huynh đây. Đệ thật hồ đồ, không chịu nhìn kỹ đã ra tay với Phùng huynh rồi."
Phùng Hoa đảo mắt mấy vòng, lão nói:
"Một chưởng này không hề gì, đừng lo lắng. Lão đệ vì sao lại đến đây?"
Tôn Sơn nghe vậy thì híp mắt lại, nhưng miệng vẫn cười nói:
"Giáo chủ phân phó đệ đến đây xem xét tình hình của các bang phái nơi đây. Lúc nãy đệ tưởng huynh là hung nô trà trộn vào nên mới đánh một chưởng. Phùng huynh thật không sao chứ?"
Phùng Hoa kiềm không nổi nữa, miệng lão học máu tươi. Lão nói:
"Không sao. Nghỉ ngơi một chút là khỏi ngay."
Vừa nói xong thì tay phải của lão luồn ra sau lưng lắc lắc như ra hiệu cho ai đó. Tôn Sơn lại không để ý đến vì lúc này lão đang cười rất hả hê. Phùng Hoa ra hiệu xong liền hỏi:
"Có chuyện gì buồn cười lắm sao?"
Tôn Sơn gật đầu:
"Phải. Tên đầu gỗ ngươi vẫn vậy. Đã ba mươi năm mà chẳng khôn ra một chút nào cả."
Phùng Hoa bị mắng thì giận lắm nhưng lão cố nhịn tuy nhiên máu trên miệng vẫn không ngừng trào ra. Tôn Sơn bỗng nhiên than:
"Một tên như ngươi mà lại lấy được Kiều Thúy, đúng là hoa lài cắm bãi cứt trâu."
Phùng Hoa phun vèo một bãi nước miếng lẫn máu trong đó, lão quát:
"Ngươi ganh tỵ sao?"
Tôn Sơn híp mắt, lão gằn giọng:
"Đúng, ta không cam lòng. Vì sao một người tài sắc vẹn toàn như nàng lại phải hầu hạ một tên ngu ngốc như ngươi. Có vợ như thế mà không biết ân cần chăm sóc, suốt ngày chỉ biết chém giết, lập công cho tên Khương Khiếu Thông."
Phùng Hoa thở hồng hộc:
"Thì ra… thì ra ngày trước, ngươi nói với ta: Cuồng đại ca và vợ ta gian díu với nhau là giả sao?"
Tôn Sơn cười, lão cười trông rất dữ tợn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!