Chương 50: Ân nhân

Đêm khuya.

Trong một cánh đồng cỏ thanh vắng.

Những ngọn cỏ mềm mại đung đưa theo từng cơn gió tạo nên cảm giác thanh bình. Bầu trời đêm nay trong lành quá, êm dịu quá, nhưng đâu đó lại vang lên những tiếng thở gấp. Trong tiếng thở đó, có thể nghe thấy sự đau đớn được ẩn chứa trong đó. Nó làm cho không gian nơi đây bị lỗi nhịp hẳn đi.

Cả người Bạch Vân đầy rẫy các vết thương lớn nhỏ. Gã nằm thở dốc, tay đang ôm hờ vết thương đang rỉ máu bên ngực phải của mình. Đây cũng là vết thương nặng nhất trên người của gã. Gã đã tận dụng toàn lực mới có thể chạy được đến đây. Hiện giờ chân khí trong người của gã đã bị tán loạn, kinh mạch bị tổn thương trầm trọng. Hơi thở của gã như ngọn đèn dầu le lắt trước gió, bất cứ khi nào cũng có thể tắt đi. Bạch Vân nằm đó, ánh mắt hiện lên hình bóng của một người con gái.

Người đã lần đầu tiên đem đến cho gã cái sự vui thú của nhớ thương…

Bỗng nhiên có người phi thân xuống cạnh Bạch Vân. Người này than thở:

"Chờ ngươi chết lâu quá."

Bạch Vân cố gắng nhìn kỹ người vừa đến. Gã thấy người này là rất xa lạ, chưa từng gặp qua bao giờ. Chỉ có hai hàng râu cá trê kia là cảm thấy hơi quen mắt. Gã chẳng còn hơi sức nào mà trò chuyện, chỉ có thể giương mắt lên nhìn. Tên râu cá trê quan sát Bạch Vân hồi lâu nói:

"Mai Hoa trận pháp quả nhiên danh bất hư truyền. Khinh công ngươi cao cường như vậy mà vẫn phải nếm đau khổ như thế này."

Tên râu cá trê nói tiếp:

"Ngươi đang ngạc nhiên lắm phải không? Có muốn biết vì sao không?"

Hắn lại thở dài nói:

"Để ta nói cho ngươi rõ. Cái đêm ngươi phô diễn khinh công với mấy tên gia nhân của Lâm gia, ta đã để mắt đến ngươi rồi. Đuổi theo ngươi từ Nam Hạ đến đây rất là vất vả, có biết không?"

Tên râu cá trê khom người, thò tay vào trong áo của Bạch Vân. Cầm hai quyển sách trong tay, tên râu cá trê nói:

"Ngươi có lắm tuyệt học nhỉ? Liên Phong Thất Kiếm, kiếm pháp độc môn của Đông Phương giáo đây mà."

Xem qua tên trên hai quyển sách, hắn chép miệng than:

"Ta chỉ muốn lấy cuốn khinh công của ngươi thôi. Nhưng hai cuốn sách này xem như thưởng thêm cho công sức mà ta đã theo ngươi một đoạn đường dài."

Tên râu cá trê bỏ hai quyển sách vào trong áo, lại cúi người mò mẫm trong áo của Bạch Vân. Hắn cầm mảnh vải trong tay, nhíu mày hỏi:

"Môn khinh công đó ngươi giấu đâu rồi?"

Nhìn Bạch Vân hơi thở yếu dần, ánh mắt đờ đẫn, tên râu cá trê dần dần không kìm chế được nữa. Mục đích của hắn là môn khinh công của Bạch Vân. Tên râu cá trê lật mảnh vải ra xem, ánh mắt hắn sáng lên, tim đập thình thịch. Hắn lẩm bẩm:

"Tiểu tử này sao có nhiều thứ quý báu thế này?"

Sau lưng tên râu cá trê có tiếng trầm thấp trả lời:

"Bởi vì hắn có bản lãnh."

Tên râu cá trên giật mình, hắn quay lại hỏi:

"Ai?"

Một người vận y phục đã phai màu nhìn tên râu cá trê không chớp mắt. Ánh mắt lão đen lay láy, đối lập hoàn toàn với mái tóc bạc trắng của lão. Lão nhếch hai hàng lông mày trắng toát lên, nói:

"Trả kiếm phổ lại đây."

Tên râu cá trê lui một bước. Dường như lão đã đến đây rất lâu rồi, thế mà hắn lại không hề hay biết. Vả lại phong phạm của lão già này làm hắn cảm thấy bị áp lực. Hắn nói:

"Muốn chiếm đoạt công sức của ta? Không phải nên chứng tỏ chút bản lãnh sao?"

Lão già tóc trắng lạng người một cái đã đến trước mặt tên râu cá trê, lão vung tay ra. Tên râu cá trê trúng phải một chưởng liền học máu, lui ba bước. Hắn vội la lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!