Hai bên đang vào thế giương cung bạt kiếm thì có một tiếng cười vang lên. Bóng người thấp thoáng đã đứng trước mặt đám nguời Bạch Vân. Thấy người đến là một tên mập lùn, trên mặt toàn râu có quấn khăn màu đen trên đầu, Bạch Vân thở dài nghĩ: "lại chuyện gì nữa đây?"
Năm người Lâm Bích Ngọc cũng như Bạch Vân, chưa từng thấy mặt người này bao giờ. Nam Tinh Hoàng nhìn hắn nói:
"Các hạ muốn xen vào chuyện này?"
Tên mập lùn chẳng hiểu Nam Tinh Hoàng nói gì, hắn thấy bên này có vẻ là người mà hắn đang tìm kiếm nên chạy đến. Hắn nói:
"Ta thấy náo nhiệt nên đến xem mà thôi."
Nam Tinh Hoàng nhếch miệng:
"Nên là như vậy."
Tên mập lùn không để ý đến Nam Tinh Hoàng, hắn nhìn Lâm Bích Ngọc và Nam Thanh Loan hỏi:
"Trong hai vị tiểu cô nương đây, ai là Lâm Bích Ngọc?"
Thấy Lâm Bích Ngọc định trả lời, Điền Chung Nam hỏi lại:
"Vị huynh đài đây tìm Lâm tiểu thư có việc gì?"
Tên mập lùn nói:
"Ta nghe nói con của lão gian thương rất xinh đẹp, được xếp thứ ba trên Kiều bảng. Ta muốn xem thử có đúng như vậy hay không?"
Lâm Bích Ngọc nhíu mày nói:
"Vị thúc thúc đây sao lại nặng lời với gia phụ?"
Tên mập lùn mắt sáng lên, hắn vội vàng hỏi:
"Ngươi là Lâm Bích Ngọc?"
Thấy Lâm Bích Ngọc gật đầu, tên mập lùn lạng người một cái đến trước mặt nàng. Hắn giơ tay phải ra muốn khống chế nàng nhưng lại thấy một cây quạt đâm vào tay phải của mình. Hắn vội biến chiêu, chụp lấy cây quạt. Nhưng cây quạt như con rắn vậy, luồn lách khỏi cái chụp của hắn rồi lại hướng đến nách của hắn mà đâm đến. Đang định đối phó với cây quạt kia, lại nghe hai tiếng gió sau lưng nhắm vào cổ và sườn trái của mình. Hắn vội nhún người một cái, phóng ra khỏi vòng vây.
Vừa đáp chân xuống, nhìn lại thì thấy tên cầm quạt đang mỉm cười nhìn hắn.
Điền Chung Nam đã đề phòng tên mập lùn từ khi hắn xuất hiện. Kẻ đến hẳn phải có ý định gì đó, nếu không đã chẳng đến. Vì vậy khi thấy tên mập lùn muốn khống chế Lâm Bích Ngọc, hắn liền ra tay ứng cứu. Nam Tinh Hoàng và Nam Thanh Loan thấy có biến liền vung kiếm về phía tên mập lùn nhưng lại chậm hơn hắn một bước, để hắn tránh né được. Nam Thanh Loan muốn đuổi theo đánh tiếp nhưng bị Nam Tinh Hoàng kéo lại.
Hắn nói:
"Tên lùn này rất nhanh, không được khinh địch."
Nam Tinh Hoàng biết tên lùn này không dễ đối phó, nhìn Điền Chung Nam và Nam Thanh Loan quát lớn:
"Cả ba chúng ta cùng lên."
Điền Chung Nam không cười nữa, hắn vung cây quạt ra tấn công trước. Nam Tinh Hoàng cũng không chịu thua kém múa kiếm theo sau. Nam Thanh Loan lại càng thấy thích thú vô cùng, nàng nhún người lên không, từ trên đánh xuống. Tên mập lùn thấy ba người trẻ tuổi liên thủ, thế công rất hung hiểm nào dám lơ là. Hắn vung chưởng ra đỡ gạt, rồi theo đó mà phản công. Bốn người công thủ rất kín kẻ làm cuộc chiến trở nên rất khốc liệt.
Lâm Bích Ngọc lúc này đã đến bên cạnh Bạch Vân, nàng e thẹn nói:
"Công tử nên rời đi thôi."
Diễn biến xảy ra làm Bạch Vân rất kinh ngạc. Gã không ngờ cha của Lâm Bích Ngọc lại có kẻ thù lợi hại đến như vậy. Lúc nãy nàng hoảng sợ đến nỗi sắc mặt chẳng còn tí máu, thế nhưng chưa chịu rời đi mà lại quan tâm đến gã như vậy. Bạch Vân chưa kịp trả lời đã thấy tiểu Cúc liếc gã nói:
"Tên dâm tặc này thật may mắn."
Lâm Bích Ngọc nhíu mày nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!