Chương 46: Ngựa này không bán

Tên tiểu nhị thấy chủ nhân con ngựa đi ra liền thở phào một hơi, hắn vội vàng để nén vàng lên yên ngựa rồi đi vào. Chuyện này cứ để bọn họ tự giải quyết, hắn không dám xen vào.

Nam Thanh Loan nghe có người nói không bán ngựa liền quắc mắt lên nhìn. Người này một thân từ trên xuống dưới đều màu trắng, tóc trên đầu buộc rất tùy ý tạo cho người ta có cảm giác hắn là người không thích gò bó, muốn làm những việc mình thích. Nàng nhìn hắn hồi lâu mới chợt nhớ ra: "mình đang mua ngựa mà." Nàng chỉ nén vàng trên yên ngựa nói:

"Con ngựa này không đến giá đó đâu. Ngươi bán cho bổn cô nương đi."

Người mặc đồ trắng đáp gọn hai chữ: "không bán."

Nam Thanh Loan nhăn mặt nói:

"Ngươi muốn bao nhiêu cứ nói đi."

Người mặc đồ trắng lắc đầu nói:

"Không bán."

Thấy tên mặc đồ trắng chuẩn bị dắt ngựa đi, Nam Thanh Loan rút kiếm ra nói:

"Một bán ngựa, hai ăn đòn."

Tên mặc đồ trắng nhìn Nam Thanh Loan cười. Con gái đã lớn rồi mà tính tình lại giống như trẻ nít, hắn nói:

"Tiểu cô nương, con ngựa này tuy không phải độc nhất vô nhị. Nhưng là vật vô giá với ta. Cô nương đừng làm khó nữa."

Nam Thanh Loan nghe hắn gọi mình là tiểu cô nương liền khó chịu. Nàng ghét nhất kẻ nào nói mình còn nhỏ tuổi. Vừa định ra tay dạy cho tên kia một bài học thì mấy người Lâm Bích Ngọc đã đi ra. Nam Tinh Hoàng hiểu tính tình của em gái mình nhưng vẫn cố ý hỏi:

"Chuyện gì xảy ra thế?"

Nam Thanh Loan chưa kịp trả lời đã nghe tiểu Cúc la lên:

"Tên dâm tặc."

Điền Chung Nam, Nam Tinh Hoàng và Nam Thanh Loan nghe vậy đều giật mình. Nam Tinh Hoàng vội hỏi:

"Ai là dâm tặc?"

Tiểu Cúc chỉ tên mặc đồ trắng nói:

"Là hắn, hắn đã vô lễ với tiểu thư."

Ba người nghe xong liền nhìn sang Lâm Bích Ngọc, khuôn mặt của nàng bây giờ đã đỏ như ráng chiều. Khi xuống đây, nàng nhìn thấy "người kia" đầu tiên. Cái hình dáng ấy, khuôn mặt ấy, nàng vẫn chưa quên được. Nàng không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn, đã có thể gặp lại. Nam Tinh Hoàng thấy bộ dạng của Lâm Bích Ngọc liền cho rằng lời tiểu Cúc là không sai.

Hắn nhìn tên mặc đồ trắng nói:

"Tiểu tử, ngươi chán sống rồi."

Tiểu Cúc cười toe toét, nàng không ngờ lại gặp tên dâm tặc ở đây. Nàng rất vui sướng khi thấy tên dâm tặc kia sẽ bị người ta đánh ột trận. Nam Thanh Loan lại khác, tuy chỉ nói qua vài câu nhưng nàng cảm nhận người này rất hòa nhã, bộ dáng lại không ra vẻ gì là háo sắc cả. Nàng chau mày suy nghĩ rồi nhìn Điền Chung Nam, chỉ thấy hắn vừa cười vừa phe phẩy cây quạt.

Nam Tinh Hoàng thấy tên mặc đồ trắng vẫn dửng dưng như không có gì xảy ra liền nói:

"Hôm nay ta sẽ giúp Lâm tiểu thư đòi lại công đạo. Ngươi còn lời gì để nói nữa không?"

Tên dâm tặc kia không phải Bạch Vân thì là ai? Gã gặp một màn này cũng cảm thấy bất ngờ. Nam Hạ rộng lớn như vậy, sao gặp nhau lại dễ như vậy nhỉ, ông trời cũng "khéo" thật.

Nguyên, tối qua Bạch Vân sau khi chạy đi, liền muốn vào đỗ phường kiếm chút bạc. Nhưng nghĩ lại trời đã tối, lại có chút rượu trong người: đi đánh bạc sẽ không tốt lắm, thế là gã quay về khách điếm. Khi về đến nơi, Bạch Vân thấy tên khất cái đang nằm rên rỉ trên giường. Dưới đất rơi vãi đầy cả thuốc. Gã đến bên giường hỏi:

"Ngươi thế nào rồi?"

Tên khất cái cắn răng nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!