Chương 45: Cung – Môn – Giáo – Hội

Mọi người chia ngôi chủ khách ngồi xong, Nam Nhất Vương nói:

"Từ lâu đã muốn bái phỏng Lâm trang chủ, nhưng đến hôm nay mới có cơ hội. Nam mỗ thấy hổ thẹn vô cùng."

Lâm lão gia khoát tay nói:

"Minh chủ đừng nói lời khách sáo nữa. Được Nam minh chủ đến thăm tệ trang, là niềm vinh hạnh cho Lâm gia trang này mới phải."

Lão cười nói tiếp:

"Nào, nào, mời Nam minh chủ dùng trà."

Nam Nhất Vương nhấp một ngụm trà, khen:

"Đúng là thượng phẩm. Trà của Lâm gia quả nhiên rất đặc biệt."

Lâm lão gia cười tủm tỉm, chỉ con gái mình nói:

"Đây là ái nữ của lão phu, tên là Lâm Bích Ngọc. Ngọc nhi, mau bái kiến Nam minh chủ."

Lâm Bích Ngọc nhún người chào Nam Nhất Vương một cái, nàng lễ phép nói:

"Bích Ngọc xin ra mắt Nam minh chủ."

Nam Nhất Vương nhìn nàng, cười nói:

"Lâm điệt nữ có khí chất phi phàm. Quả nhiên xứng danh trên Kiều bảng."

Lâm Bích Ngọc chỉ cười không đáp. Những lời tâng bốc thế này nàng nghe mãi nên thấy chẳng có gì thú vị cả. Nam Nhất Vương cụt hứng, hắn cười cười rồi quay sang chỉ hai nam, một nữ giới thiệu:

"Đây là Điền Chung Nam – đệ tử duy nhất của Nam mỗ, còn đây là nhi tử Nam Tinh Hoàng. Đứa con gái nghịch ngợm này là nhi nữ

- Nam Thanh Loan."

Hai nam một nữ chắp tay chào Lâm lão gia một cái, trong ánh mắt của Nam Tinh Hoàng hiện lên vẻ không vui. Bản thân hắn là con trai của Nam Nhất Vương, thế mà lại được giới thiệu sau một tên đệ tử. Làm sao hắn vui cho nổi? Lâm lão gia đã quan sát ba người từ lâu, lão cười nói:

"Nghe nói thiếu niên anh hùng ở Đại Nam không có được mấy người, thế mà ở Nam gia lại xuất hiện đến hai người. Anh hùng hào kiệt gọi Nam minh chủ là tuyệt đại anh hùng quả nhiên không ngoa chút nào."

Nam Nhất Vương khiêm nhường nói:

"Nam mỗ được giang hồ đồng đạo xem trọng, đặt ngang hàng với Khương giáo chủ. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy còn chưa xứng đáng."

Lâm lão gia ngạc nhiên hỏi:

"Sao Nam minh chủ lại nói vậy?"

Nam Nhất Vương trầm ngâm:

"Trong giới cao thủ đương thời, có thể đánh ngang tay với Khương giáo chủ chẳng có mấy người. Nam mỗ lại càng không có bản lĩnh ấy."

Lâm Bích Ngọc bỗng chen vào hỏi:

"Tiểu nữ nghe mọi người thường nói: Cung – Môn – Giáo – Hội, để chỉ bốn thế lực lớn của võ lâm. Dường như Khương giáo chủ còn chưa bằng hai vị cung chủ và bang chủ của Cung – Môn…"

Lâm Bích Ngọc cố ý chờ nghe giải thích, Nam Nhất Vương hiểu ý của nàng muốn nói gì. Nhưng hắn chưa trả lời mà cầm chung trà lên nhấp một ngụm, Điền Chung Nam thay mặt của hắn nói:

"Dựa theo thời gian sáng lập thì đúng là như thế. Mai Hoa cung vô cùng thần bí, rất ít giao du với người bên ngoài. Không ai biết Mai Hoa cung có từ khi nào cả."

Tiểu Cúc rót trà cho Nam Nhất Vương, hắn lại nhấp một ngụm, ánh mắt rất hài lòng về biểu hiện của Điền Chung Nam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!