Chương 44: Lâm gia, Nam gia

Năm tên gia nhân cầm gậy gỗ lao đến đánh Bạch Vân. Gã né một gậy của tên đầu tiên rồi lạng mình qua bên phải điểm huyệt một tên sắp đánh tới, lần lượt ba tên còn lại cũng bị gã điểm huyệt nốt. Tên cuối cùng thấy đồng bọn của mình đứng trơ ra, tư thế giơ gậy lại như mấy bức tượng quan quân được đúc thành liền biết cái tên dâm tặc này võ nghệ không tầm thường.

Hắn thủ thế rồi la lớn:

"Thằng oắt, gan ngươi thật lớn, dám đắc tội với Lâm gia chúng ta."

"Ồ", mọi người nghe hai chữ Lâm gia liền kinh ngạc. Người đến vây quanh xem càng nhiều hơn. Có người nghĩ Bạch Vân là người của một môn phái nào đó cũng có tiếng tăm nên mới dám gây chuyện với Lâm gia, nhưng cũng có người thấy Bạch Vân vô cùng ngu xuẩn: Lâm gia nào phải nơi mà người bình thường có thể đụng đến. Tất cả suy nghĩ, lời bàn tán của mọi người đều bị cắt đứt khi Bạch Vân lớn tiếng nói:

"Ta không cần biết Lâm gia là nơi nào? Các ngươi áp đặt tội danh cho ta thì phải gánh chịu hậu quả."

Lại một tràng ồn ào vang lên. Người ngông cuồng ở Nam Hạ có rất nhiều, nhưng bọn họ đều có chân bản lãnh. Tiểu tử này đang tự tin vào bản thân hay ỷ thế vào sư môn của mình? Càng ngày càng có nhiều người hiếu kỳ đến xem, xung quanh con đường đã không còn lối đi.

Nàng a hoàn thấy võ nghệ của Bạch Vân cao hơn mấy tên gia nhân, liền bối rối trong lòng. Nhưng khi nghe lời nói: chẳng xem Lâm gia ra gì của Bạch Vân thì cái tính nóng nảy của nàng lại bộc phát. Nàng hét lớn:

"Tên dâm tặc ngươi mồm mép cũng lớn lắm. Cứ chờ xem."

Vừa nói xong, nàng quay đầu chạy thật nhanh đi. Bạch Vân thấy vậy liền chau mày, gã không muốn chuốc thêm phiền phức. Nãy giờ chỉ vui đùa một phen, nào ngờ nàng a hoàn kia lại thù dai như thế, quyết ăn thua đủ với mình. Gã biết nàng chạy đi là tìm người chi viện không sai. Gã vội đánh bài chuồn ngay, không dây dư với đám người này lâu hơn nữa. Gã phóng chỉ giải huyệt cho bốn tên gia nhân rồi nhô lên hụp xuống mấy cái đã mất dạng.

Mọi người thấy vậy liền không vui. Bọn họ đang chờ xem một hồi đánh nhau chí chéo. Bên nào thắng hay thua cũng đều không quan trọng, miễn sao thật náo nhiệt là được. Vậy mà chưa gì đã phải giải tán. Trên tửu lâu đối diện có một người đang ngồi uống rượu. Hắn ngồi ngay bàn sát cửa sổ trên lầu hai nên mọi diễn biến xảy ra đều nhìn thấy. Khinh công cùng thủ pháp của Bạch Vân làm hắn thích thú vô cùng. Khi Bạch Vân rời đi, ánh mắt hắn sáng lên, cái miệng có hàm râu cá trê của hắn cũng nở một nụ cười.

Một lão già thấy nàng a hoàn gấp rút chạy về liền hỏi:

"Tiểu Cúc, con đi đâu về thế? Tiểu thư tìm con nãy giờ đó."

Tiểu Cúc thở phì phò đáp:

"Dạ, con ra ngoài mua chút đồ cho tiểu thư. Giờ con đi gặp tiểu thư đây."

Lão già thấy nàng vội vàng như thế chỉ biết lắc đầu cười. Lúc này, có một tên gia nhân chạy đến nói:

"Bình bá, lão gia dặn: chuẩn bị mọi thứ cho chu đáo. Ngày mai có khách quý đến thăm."

Bình quản gia gật đầu nói:

"Ta biết rồi, con mau thông báo ọi người chuẩn bị các thứ đi."

Nàng a hoàn chạy vào phòng, chưa tới cửa đã nghe tiếng của nàng vọng vào rồi.

"Tiểu thư, tiểu thư ơi…"

Một cô gái ngồi bên cửa sổ, đang nhìn bầu trời đen kịt, không có lấy một ánh sao nào. Nghe tiếng của tiểu Cúc, nàng liền quay đầu cười nói:

"Ngươi lúc nào cũng vội vội vàng vàng, thật là…"

Tiểu Cúc ôm ngực thở một lúc rồi nói:

"Tiểu thư… muội… muội tìm thấy tên dâm tặc đó rồi."

Cô gái được gọi là tiểu thư khi nghe nhắc đến ba chữ "tên dâm tặc" thì bất giác khuôn mặt của nàng đỏ lên. Nàng liếc tiểu Cúc hỏi:

"Ngươi đi tìm người ta là chi?"

Tiểu Cúc nghe nhắc đến "hắn" liền sôi giận, nàng vừa thở phì phì đáp:

"Muội muốn đánh hắn một trận đòn nhớ đời vì dám vô lễ với tiểu thư, không ngờ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!