Chương 42: Giấc mơ có thật.

Đêm khuya.

Trong mật thất.

Một người đàn ông dáng mảnh khảnh, trên tóc đã pha chút sương gió của cuộc đời. Lão ngồi trên ghế mà bộ dáng khẩn trương vô cùng, trán lão nhăn tít nói:

"Hôm nay ta nói cho con nghe một sự việc trọng đại."

Một người nét mặt lanh lợi đứng cung kính lắng nghe. Lão nhìn thấy con mình biểu hiện như thế rất hài lòng. Lão thở dài nói tiếp:

"Đáng lẽ phải cho con biết sớm. Nhưng sự việc này quá trọng đại, ta phải chờ con trưởng thành mới nói ra."

Lão ngừng một chút rồi nói tiếp:

"Hiện giờ không còn thời gian nữa, ta đành phải nói cho con biết sớm hơn dự định. Bây giờ con hãy nói cho ta biết, con đang mang họ gì?"

Người con đảo mắt một vòng đáp:

"Con họ Đặng."

Lão già gật đầu nói:

"Không sai. Nhưng hãy nhớ những lời này của ta, con không được tiết lộ với người thứ ba, có biết không?"

Người con quỳ gối xuống đất đáp:

"Dạ."

Lão già khom người đỡ con dậy, ánh mắt lão xa xăm thốt:

"Thật ra chúng ta họ Nguyễn. Chúng ta là dòng dõi của hoàng tộc."

Người con ngạc nhiên vô cùng, vừa nghe lời này đã đứng không vững. Nhưng lại không dám cất tiếng hỏi. Lại nghe lão già kể tiếp:

"Ngày trước Nam Yên vương cướp triều soán ngôi, muốn tự mình lên làm vua nhưng bất thành. Triều đình ra lệnh tru di cửu tộc, phàm là người có thân thích với ông đều bị xử trảm hoặc lưu đày. Tuy nhiên, Nam Yên vương là rồng trong cõi người. Ông hùng tài vĩ lược, suy tính rất sâu xa. Ông đã tính trước nước cờ cho việc: nếu mình thất bại. Con trai ông sau khi nghe tin ông bại trận đã theo lời chỉ dẫn ông đã vạch ra mà hành sự. Con ông đã đem hết toàn bộ tài sản còn lại đi cất giấu.

Ngày sau nếu có cơ hội sẽ lại phong vân tái khởi. Năm mươi năm trước, đã có con cháu của ông muốn mang cái kho báu đó đi chiêu mộ nhân tài, chuẩn bị việc lớn. Nhưng thời cơ lúc đó chưa đến, người dân đang cơm no áo ấm. Chẳng ai lại muốn chiến tranh xảy ra cả. Đại sự không thành đã đành, tin tức kho báu lại bị lan truyền ra ngoài, làm lòng tham của nhiều người nổi lên. Họ muốn chiếm đoạt làm của riêng, sự việc này đến tai các nhân sĩ trong giang hồ. Bọn họ lần lượt kéo đến tranh đoạt."

Lão già nhìn con mình hỏi:

"Con biết vì sao chúng ta phải mang họ Đặng rồi chứ?"

Thấy con mình gật đầu, lão nói:

"Cha ta cũng chính là ông nội của con, khi kể lại sự việc này cũng có dặn qua: đừng để gia sản của tổ tiên rơi vào tay người ngoài."

Bỗng ánh mắt lão lấp lánh tinh quang, lão nói:

"Mấy hôm nay dường như tung tích của chúng ta đã bị triều đình phát hiện. Hôm nay ta giao cho con tấm bản đồ kho báu. Con phải cất giữ thật cẩn thận, sau này lại truyền cho con của con."

Người con thất thanh:

"Cha."

Lão già xoa đầu con mình nói:

"Nếu con là con trai thì tốt quá! Tuy phận nữ nhi nhưng nay con đã mười tám tuổi rồi, phải giúp cha chia sẻ gánh nặng này chứ. Con yên tâm, cha đã nhờ người làm giả một tấm bản đồ khác. Bọn người bên ngoài sẽ chẳng phân biệt được thật giả đâu."

Rồi lão nghiến răng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!